Hiển thị các bài đăng có nhãn Thai Nhi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thai Nhi. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015

Có tiếng gầm gừ khi Cầu nguyện bảo vệ Thai nhi

CÓ TIẾNG GẦM GỪ KHI CẦU NGUYỆN BẢO VỆ THAI NHI

Nguồn: Spiritdaily.com

Bà Patrice Dietz kể cảm nghiệm của bà khi cùng với vị linh mục và nhóm phò sự sống đứng cầu nguyện trước một bịnh viện phá thai:

“Tại một bịnh viện phá thai ở vùng Red River Women's Clinic thuộc thành phố Fargo, North Dakota thì mỗi ngày có khoảng 20-25 thai nhi bị giết.

Trong những năm gần đây có một mạnh thường quân cho nhóm cầu nguyện sử dụng tầng thứ ba trong tòa nhà thương mại của ông ta để nhóm cử hành Thánh Lễ và Chầu Thánh Thể. Nơi này ở ngay bên cạnh bịnh viện phá thai. Cứ mỗi ngày thứ Tư sau Thánh Lễ thì chúng tôi chầu Chúa Giêsu Thánh Thể và đứng cầu nguyện trước bịnh viện phá thai.

Chúng tôi cầu nguyện bằng Chuỗi Kinh Mân Côi và chuỗi kinh Lòng Chúa Thương Xót. Tại đây có một phụ nữ trẻ làm “cò mồi”; cô ta đứng ngoài lề đường để đón các bà mẹ muốn đến phá thai. Cô ta đeo một cái máy nghe và hát vui vẻ để cố gắng lấn át lời Kinh Kính Mừng của chúng tôi.

Bên cạnh bịnh viện phá thai là một quán ăn có bán rượu bia và có những chiếc bàn ghế để mời khách hàng vào ăn và uống bia rượu. Thật khó tin khi người ta muốn đến ăn uống ngay bên cạnh “Lò sát sinh”.

"Sau một hồi, chúng tôi thấy người quản lý bịnh viện và các nhân viên đi ngang qua. Họ mặc áo choàng y tá và áo bác sĩ. Họ mua cà phê để uống trước khi bắt đầu việc phá thai.

Thế rồi có một vị linh mục địa phương xuất hiện. Ngài dùng nước phép rẩy cho chúng tôi, cho lề đường và tòa nhà phá thai. Rồi ngài hướng dẫn chúng tôi cầu nguyện bằng Chuỗi Kinh Mân Côi và chuỗi kinh Lòng Chúa Thương Xót. Nhóm chúng tôi đọc đi, đọc lại, rồi kêu cầu Máu Cực Châu Báu Chúa Giêsu để xin Chúa chấm dứt tệ nạn phá thai.

Khi cầu nguyện thì tôi thấy có một phụ nữ xuất hiện ở bên kia đường. Bà ta cứ nói điện thoại rồi đi đi, lại lại trong tư thế tiến thoái lưỡng nan. Bà cứ chăm chú nhìn bịnh viện phá thai. Cuối cùng bà quay trở lại xe và bỏ đi. Tôi cảm thấy lời cầu nguyện có hiệu nghiệm.

"Sau nhiều phút cầu nguyện liên lỉ thì có nhiều biến cố xẩy ra:

Bà chủ của bịnh viện phá thai chạy ra cửa, ngừng trước mặt vị linh mục vì lúc đó cha đang quỳ cầu nguyện. Bà ta hét lớn:

'Chuyện gì xẩy ra ở đây vậy?’

“Thực sự là hôm ấy công việc làm ăn của họ bị ế ẩm. Bà ta bèn lấy cái điện thoại Di Động ra và cố ý chụp hình vị linh mục để hù dọa ngài nhưng vị linh mục không sợ hãi. Ngài cứ tiếp tục cúi mặt cầu nguyện sốt sắng. Điều này làm cho bà ta tức giận, bà giận dữ quay trở vào bịnh viện. 

“Sau khi người phụ nữ trẻ “cò mồi” nhắn tin cho ai đó thì có một thiếu nữ trẻ đến bằng xe đạp. Cô này đưa cho cô kia một ly cà phê rồi cô lấy ra một vật gì tròn và sáng chói từ trong túi của cô ta ra. Cô ta đến trước mặt vị linh mục và cất lên những tiếng kỳ quái. Cô ta cười lớn và leo lên xe đạp rồi đi mất.

“Chúng tôi đứng nhìn mà không biết phải phản ứng như thế nào thì vị linh mục nói rằng cô ta cố gắng nguyền rủa cha. Chúng tôi lại bắt đầu cầu nguyện.

Lại có một thanh niên đi xe đạp đến trước mặt chúng tôi. Anh ta bóp chuông xe đạp ầm ỹ. Mặt anh nhăn nhó như một thằng hề, trông thật buồn cười. Nhìn gương mặt nhăn nhó của anh, ai cũng phải phì cười. Vị linh mục cũng phì cười dù chẳng có gì thú vị để cười cả. Cha nói rằng anh ta cố gắng làm cho chúng tôi chia trí để không thể tập trung cầu nguyện. 

"Nhờ ơn Chúa, vị linh mục và chúng tôi càng cầu nguyện sốt sắng hơn nữa, cha cầu xin Máu Cực Châu Báu Chúa Giêsu tuôn đổ xuống. Bỗng nhiên, người phụ nữ bên cạnh tôi và tôi cùng nghe một tiếng gầm gừ lớn phát ra từ dưới lòng đất của bịnh viện phá thai. Chúng tôi cùng nhìn xuống và giữ thinh lặng, biết chắc những gì mà chúng tôi được nghe. Tuy nhiên, chúng tôi không sợ hãi vì biết rằng Chúa Giêsu đang hiện diện để bảo vệ nhóm chúng tôi. Ngày hôm ấy, tôi biết rằng Satan không thể chịu đựng được Máu Cực Châu Báu Chúa Giêsu. 

"Trong ngày hôm ấy, chắc chắn có những thai nhi quý báu được thoát chết. Tuần sau đó, trước khi bịnh viện phá thai mở cửa làm việc thì có đến 4 vị linh mục đứng bốn góc của bịnh viện Red River Abortion Clinic để cầu nguyện trừ tà. Ngợi khen Chúa Giêsu Kitô!”

Kim Hà
12/8/2015

Thứ Ba, 14 tháng 4, 2015

Những thai nhi vẫn từng giây bị giết bởi Mẹ Cha, và "Từ Mẫu"

Sao bỏ con… nơi này: Đây đâu phải là giường êm nệm ấm ru con trong giấc ngủ ấm nồng !
- Sao bỏ con… nơi này: Đây đâu phải vòng tay ấm áp yêu thương của cha, của mẹ !
- Sao bỏ con… nơi này: Đâu rồi bầu sữa ngọt dịu hiền trái tim người mẹ ? Ở nơi này lạnh quá cha ơi !
- Sao bỏ con… nơi này: Tấm thân con đâu phải là rác rưởi, mà sao con người nỡ đối xử với nhau thế này ?
Còn có thể viết được gì, còn có thể nói điều gì, còn có thể làm được những gì đây khi biết bao nhiêu những thai nhi vẫn từng giây, từng phút bị giết hại bởi chính bàn tay của những người được gọi là mẹ, là cha, là “lương y như từ mẫu”… Xin bỏ ngỏ câu trả lời cho lương tâm ấp ủ, để mai này có thể cám ơn cha mẹ vì đã cho con được sống.
Sưu Tầm

Thứ Tư, 14 tháng 1, 2015

Gương sáng: Chồng an táng 11 ngàn thai nhi, vợ nuôi cả trăm đứa trẻ mồ côi

Chồng chôn 11 nghìn hài nhi, vợ nuôi cả trăm đứa trẻ mồ côi

Đó là đôi vợ chồng đặc biệt khi tự mình bỏ tiền ra làm những việc chẳng ai dám làm hơn 10 năm qua. Cho đến tận bây giờ đôi vợ chồng nghèo tiền nhưng giàu lòng nhân ái ấy đã cưu mang hàng trăm đứa trẻ mồ côi, tự tay chôn cất và xây mộ cho hơn 11 nghìn hài nhi xấu số.
Những đứa trẻ bị bỏ rơi được ông Phúc cưu mang
Những con số giật mình

Người đàn ông này nói ngay khi tôi tìm đến với ông, lúc ông đang ở nghĩa trang hài nhi của mình: “Tôi nghĩ đến khi chết tôi cũng chỉ làm 2 việc, một là chôn cất các hài nhi, hai là cưu mang những đứa trẻ bị bỏ rơi mà thôi!”. Hơn 10 năm nay, không chỉ lặng lẽ đi nhặt xác hài nhi về chôn cất mà ông Tống Phước Phúc (SN 1976, ở tổ dân phố số 8, phường Phương Sài, TP.Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa) còn cưu mang nhiều số phận cơ nhỡ. “Một sinh linh dù chưa kịp thành hình nhưng cũng đã là một con người. Với suy nghĩ đó, tôi lập nghĩa trang Đồng Nhi làm nơi yên nghỉ của những hài nhi bị bỏ rơi, đồng thời thức tỉnh lương tri của những người cha, người mẹ đang tâm vứt bỏ những đứa con bé bỏng của mình”, ông Phúc tâm sự.

Theo chân ông Phúc đến nghĩa trang Đồng Nhi (ở núi Hòn Thơm thuộc thôn Xuân Ngọc, xã Vĩnh Ngọc, TP Nha Trang), chúng tôi đi qua những con dốc ngoằn ngoèo, dân cư thưa thớt, lên những bậc đá dọc sườn đồi mới đến nơi an nghỉ của những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi. Trước mắt chúng tôi là những ngôi mộ xếp thành từng dãy dài nằm sát nhau, trên mỗi mộ đều cắm một bông hoa hồng bằng nhựa nhiều màu sắc. Ông Phúc cho biết: “Khu đất này rộng khoảng 5.000m2, tôi mua năm 2004 để làm nghĩa trang cho các cháu. Tôi là thợ xây đã nhiều năm nên cứ theo kinh nghiệm mà xây nghĩa trang chứ không có bất cứ bản vẽ thiết kế nào. Các cháu còn quá nhỏ, nên tôi đặt vào hũ sành rồi chôn, sau đó dùng xi măng xây kín lại!”.

Vừa dẫn chúng tôi đi xem từng dãy mộ, ông Phúc vừa kể lại những kỷ niệm buồn của mình: “Hồi ấy trong lúc chăm vợ trở dạ trong bệnh viện, cùng phòng đẻ với vợ tôi có cô sinh viên năm 2 đẻ non, đứa bé bị chết nên cô ta lẻn bỏ đi mất hút. Lúc đó, tự nhiên tôi có ý nguyện được chôn cất và hương khói cho cháu bé xấu số đó và ý nguyện đã được bệnh viện chấp nhận. Tôi mang xác đứa trẻ về nhà liệm xong, sau đó đi khắp vùng ven thành phố tìm đất trống, cuối cùng tôi tìm được một bãi đất trên triền núi Hòn Thơm chôn cất. Vài ngày sau tôi tìm đến chủ nhân đám đất rồi mua lại để làm nghĩa trang”, ông Phúc kể. Từ đó, hài nhi bất hạnh có nơi an nghỉ, rồi đến bé thứ hai, thứ ba, thứ tư... Những ngày sau đó, ông còn đến các bệnh viện trong thành phố xin họ cho mang các hài nhi xấu số từ các ca hút thai về để chôn cất. Lúc đầu, nhiều bác sĩ nghi ngờ nên không cho ông nhận, sau đó ông phân tích cũng như đưa giấy tờ liên quan của mình ra, đồng thời dẫn họ đến nghĩa trang để xem thì họ mới tin.

Đến nay nghĩa trang Đồng Nhi này đã chôn gần 11.000 hài nhi và không còn chỗ để chôn nữa. Rồi những đêm trăn trở, ông không muốn những hài nhi tiếp theo lại bị vứt bỏ nên lặn lội về huyện Diên Khánh tìm đất mua để chôn cất hài nhi. Với số vốn ít ỏi ông tích cóp được từ công việc xây dựng của mình, ông cũng mua được khoảng đất trống nằm trên sườn đồi xã Diên Lâm (cách nhà ông gần 30km) rồi thuê người khai hoang để làm nghĩa trang.

Biết ông Phúc có lòng nhân ái chôn cất hài nhi nên những đêm, có những bà mẹ tội lỗi đã lặng lẽ bọc xác bé trong chiếc khăn tìm tới bỏ lại trước cửa nhà ông rồi đi mất hút. Ông tâm sự: “Có nhiều đêm mưa, chuông cửa liên tục réo, vội vàng mở ra thì thấy một hài nhi đã hình thành đầy đủ hình hài, những lúc như thế tôi cảm thấy như nghẹn đắng trong cổ họng. Là con người thì yêu thương những linh hồn bé nhỏ kể cả khi chúng đã qua đời, không nên vứt bỏ chúng. Biết đâu những đứa trẻ tội nghiệp ấy đã gánh thay chúng ta những tai họa ở trần gian, những nặng nợ kiếp người, những hằn thù nhỏ nhen”.
Nghĩa trang Đồng Nhi, nơi chôn cất gần 11.000 hài nhi

Vợ nuôi hàng trăm đứa trẻ mồ côi

Chưa dừng lại ở đó, ông còn xin các bệnh viện, khi gặp các trường hợp đến nạo, hút thai hãy báo cho ông hoặc động viên họ đến nhà ông để ông được cưu mang và nuôi đứa trẻ khi họ sinh ra. Có lần, ông Phúc đến tận bệnh viện dẫn về một cô sinh viên mang bầu tháng thứ 6, đang có ý định vứt bỏ con về nhà mình. Trong lúc hai người đi qua bãi đất vắng cạnh Đại học Nha Trang, thì thấy một túi ni lông màu đen, ông liền giở ra xem và chứng kiến một hài nhi đang thoi thóp thở nhưng đôi mắt bé mở to nhìn chằm chằm như muốn nài nỉ, van xin. Ông liền đưa đến bệnh viện nhưng đến nơi thì hài nhi đã tắt thở. Tận mắt chứng kiến cảnh đó, cô sinh viên đi bên ông đã bỏ hẳn ý định hút bỏ cái thai 6 tháng của mình, rồi đến nhà ông nương nhờ.

Nhiều cô gái lỡ sinh đẻ nhưng không muốn nuôi đã ẵm đến bỏ trước nhà ông Phúc, ông giữ lại nuôi và xem như con của mình. Cũng từ đó ông thành lập Cơ sở bảo trợ xã hội ngoài công lập Phước Phúc. Đến nay trong căn nhà nhỏ của ông có 18 đứa trẻ bị bỏ rơi, đứa lớn nhất sinh năm 2005, đứa nhỏ nhất sinh năm 2012, tất cả đều được vợ chồng ông cùng mấy cô cháu gái chăm bẵm và xem như con của mình. Điều đặc biệt, những đứa trẻ cơ nhỡ này được ông Phúc đặt với 2 cái tên, con trai tên Vinh, con gái tên Tâm, tất cả đều lấy họ Tống Phước, chữ lót là quê quán hoặc tên của người mẹ. Chẳng hạn như cô con gái lớn ông đặt Tống Phước Vĩnh Tâm, chữ Vĩnh là quê của người mẹ trẻ 17 tuổi ở xã Vĩnh Ngọc, TP Nha Trang. Cháu Vĩnh Tâm cho biết: “Bố bảo đặt tên chị em tụi cháu là Vinh và Tâm là mong muốn con trai được sống vinh, con gái thì luôn có trái tim yêu thương con người. Bố còn bảo, gắn quê quán hoặc tên mẹ của tụi cháu để sau này mẹ con dễ nhận nhau”.

Lập ra mái ấm mang tên mình, ông Phúc không chỉ cưu mang những sinh linh bé nhỏ bị vứt bỏ mà còn giúp đỡ cả những bà mẹ trẻ lỡ lầm để những mầm sống mong manh có cơ hội được làm người. Từ người phụ nữ bị chồng ruồng bỏ, cô sinh viên trẻ người non dạ đến cô công nhân nghèo, tiếp viên ở cà phê và cả người bán vé số, người kiếm sống ngoài bãi rác… những ai có ý định bỏ thai đều được ông ân cần khuyên nhủ, thuyết phục họ về sống trong mái ấm, chăm lo chu đáo cho tới lúc khai hoa nở nhụy.

Ông Phúc cam kết: “Có sinh có dưỡng thì tốt, nhưng nếu vì hoàn cảnh phải bỏ con lại, chú Phúc nuôi luôn giùm. Khi nào có điều kiện quay về đây, chú sẽ cho nhận lại con!”. Mỗi khi nhắc đến những đứa con bé bỏng của mình, ông Phúc như trẻ lại, mắt ánh lên niềm tự hào. Ông cho biết: “Bước qua cái tuổi tứ tuần rồi, tôi nghĩ đến khi chết tôi cũng chỉ làm hai việc, một là chôn cất các hài nhi, hai là cưu mang những đứa trẻ bị bỏ rơi. Có lẽ vì thế nên gia tài lớn nhất của vợ chồng tôi ngoài 2 đứa con đẻ là 18 đứa con nuôi bụ bẫm thế này cùng cả trăm đứa trẻ đã được về với cha mẹ chúng. Nhìn chúng nó lớn khôn mỗi ngày, vợ chồng tôi mừng lắm”.

Nói về việc làm của ông Phúc, bác sỹ Nguyễn Nam, Khoa Sản, Bệnh viện Đa khoa tỉnh Khánh Hòa cảm kích cho biết: “Nhiều người thấy việc làm của anh Phúc là bình thường nhưng tôi nghĩ đây là việc làm rất hiếm, có những hôm nửa đêm nghe có người báo thấy hài nhi bị vứt bỏ mãi dưới huyện Vạn Ninh (cách TP Nha Trang 70km), anh Phúc vẫn chạy xe đi nhận về để an táng. Ở đây, tôi chứng kiến nhiều cô gái đến nạo phá thai nhưng qua lời khuyên của anh Phúc, các cô đã từ bỏ ý định phá thai. Khi sinh con, không có điều kiện nên nhiều cô để lại con cho ông Phúc nuôi, rồi lặng lẽ đi lấy chồng và có khi sau đó vài năm lại quay về nhận con”.

Việc làm cao đẹp của vợ chồng ông Phúc đã được nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết cảm động viết thư khen và khẳng định: “Chúng ta lên án những kẻ hèn nhát, rũ bỏ trách nhiệm làm cha, làm mẹ. Anh, chị đang làm những việc nhân nghĩa, quên mình vì người khác, không những là nơi nương tựa cho những mảnh đời bất hạnh, mà hơn thế, còn là tấm gương cao đẹp của danh dự và nhân phẩm. Việc làm của anh, chị cùng với rất nhiều việc làm tình nghĩa khác trong cộng đồng vẫn đang nảy nở, sẽ như hoa thơm diệt trừ cỏ dại để hướng đến chân, thiện, mỹ, có ảnh hưởng sâu sắc đến niềm tin của con người được xây dựng trên cơ sở của đạo đức và phẩm hạnh”.

Chia tay ông Phúc, chúng tôi tự nhủ lòng hãy bước nhẹ lại, sống chậm hơn để chiêm nghiệm một điều tưởng như bình thường nhưng bấy lâu nay có nhiều người quên lãng, rằng thật hạnh phúc khi được làm người.

Theo Cẩm Trinh - Minh Ngọc
An ninh Thủ đô

Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014

Gương Sáng: Xin đừng vứt bỏ các thai như vậy

LẠY CHÚA .xin thương xót con .vì tội lỗi quá CHÚA ơi .
Xin cho những người đã lở rồi thì đừng vứt em trong thùng rác nhé. Đau em lắm!
Nếu không đem đi chôn được thì hãy gọi số điên thoại này cho con nhé: 0985.58.24.27. DUY ANH.
XIN ĐỪNG VỨT BỎ NHƯ VẬY .
LẠY CHÚA XIN THA CHO HỌ VỊ HỌ KHÔNG BIẾT VIỆC HỌ LÀM. AMEN.


Thứ Sáu, 11 tháng 4, 2014

Tình người phía sau nạn phá thai: Tôi đi "nhặt" thai nhi

Dân Việt - Những thai nhi từ 9 tuần đến 6 tháng bị vứt bỏ vào sọt rác, bồn rửa tay, thậm chí đổ xuống đất… Tôi đã theo chân - một tay “nhặt” thai nhi “gạo cội” ở thành phố Biên Hòa (Đồng Nai)…

Theo số liệu của Ủy ban Dân số - Kế hoạch hóa gia đình, mỗi năm Việt Nam có khoảng 1,6 triệu ca sinh, cũng bằng số này là những ca nạo phá thai. Đã có những câu chuyện hết sức đau đớn về việc nạo phá thai, cho thấy cần phải có những quy định nghiêm khắc hơn về tránh thai và kiểm soát nạo phá thai.
Những thai nhi từ 9 tuần đến 6 tháng bị vứt bỏ vào sọt rác, bồn rửa tay, thậm chí đổ xuống đất… từ các phòng khám tư nhân. Và những người trẻ thiện nguyện phải đi nhặt nhạnh về chôn cất. Tôi đã theo chân Nguyễn Quế (tự Dũng) - một tay “nhặt” thai nhi “gạo cội” ở thành phố Biên Hòa (Đồng Nai)…

Từ “đề pô”…
Trước khi đi, Dũng ấn sau lưng tôi cái thùng inox đựng thai nhi rồi cho biết, 3 năm nay cái thùng này đã đựng vài ngàn thai nhi lớn nhỏ. Tôi nghe mà xương sống như… đóng băng! 

Nguyễn Quế (người đội mũ bảo hiểm) đang chuẩn bị dụng cụ để đi lấy thai nhi ở Bình Dương.
Quả thật vào thời điểm nhá nhem tối thế này việc đi “nhặt” người chết với tôi chẳng khác nào một cực hình. Tôi chạy xe mà như hồn tiêu phách tán! Sau một hồi lòng vòng từ Biên Hòa đi Dĩ An (Bình Dương), chúng tôi cho xe tấp vào một xóm lao động nghèo. Tại đây, một tủ đông đựng thai nhi được đặt dưới tầng hầm của một nhà nguyện Công giáo. Tại cái “đề pô” này, một vài bạn trẻ đã lãnh nhận công việc đi các phòng khám trong khu vực để “nhặt” thai nhi rồi gửi vào. 
Cuối tháng, Dũng cho xe đến gom thai nhi rồi đem về Biên Hòa chôn cất. Theo Dũng, anh và linh mục Nguyễn Văn Tịch (Chánh xứ Tây Hải) chở cái tủ đông này đến gởi tại đây để làm nơi giữ thai nhi.

“Lần đầu đi lấy thai nhi tại đây, vì chưa biết là nhiều hay ít nên tôi chỉ bỏ túi 2 cái bao xốp. Đến khi lấy mới tá hỏa, 2 cái bao xốp không đựng đủ số thai nhi. Tôi cố nhét cho hết số thai nhi vào bao xốp rồi tất tả chạy đến tiệm tạp hóa mua cái hộp giấy để đựng. Bà chủ tiệm tạp hóa thấy tôi xổ ra lỉnh kỉnh hũ lớn nhỏ bèn hỏi là gì, tôi bịa là hũ đựng thuốc rồi hối hả biến luôn” - Dũng kể. Lần ấy, Dũng mang về gần 40 thai nhi.

Một bạn trẻ thấy chúng tôi đến lấy thai nhi bèn vội vã mở cửa phòng giữ tủ đông. Quả thật khi mở tủ đông, nếu không biết người ta sẽ nhầm lẫn đây là những hũ kem đóng băng chứ không phải thai nhi. Những lớp hũ thai nhi lớn, nhỏ được xếp rất gọn gàng. Hai bạn trẻ đi với chúng tôi nhẹ nhàng bê từng hũ thai nhi từ cái tủ đông cho vào thùng inox mang theo 36 mạng người bị chối bỏ!
… đến phòng khám
Nhóm “nhặt” thai nhi của Dũng có khoảng chục bạn trẻ. Nếu như công việc lấy thai nhi của Dũng ở “đề pô” thì các bạn trẻ khác phải đi “nhặt” thai nhi ở các phòng khám tư nhân. 

Theo Linh mục Nguyễn Văn Tịch, hiện ông đang có 3 cái “đề pô” giữ thai nhi được bố trí ở Thủ Đức (TP.HCM), Dĩ An (Bình Dương) và Trảng Bom (Đồng Nai). Mỗi tháng số thai nhi được lấy về từ 3 “đề pô” này vào khoảng 100. Cộng với 7 phòng khám tư nhân ở thành phố Biên Hòa, mỗi tháng linh mục Tịch mang về chôn cất khoảng 200 thai nhi. 

Phạm Thị Hương - một bạn trẻ đi “nhặt” thai nhi tại các phòng khám ở thành phố Biên Hòa (Đồng Nai) cho biết: “Những ngày đầu đi xin thai nhi tại các phòng khám oải lắm. Nhân viên phòng khám gần như xua đuổi mình. Thậm chí, họ nghĩ mình lấy thai nhi về làm những chuyện bậy bạ”. Tuy nhiên, “cái ải” khó vượt nhất của các bạn trẻ này là chứng kiến các thai nhi bị chà đạp. 
“Sau khi nạo phá thai xong, nhân viên phòng khám thường cho thai nhi vào bọc xốp rồi ném vào sọt rác. Có khi, tôi đến phòng khám đã thấy một “đống hổ lốn” thai nhi nằm trong bồn rửa tay, thậm chí bị đổ xuống nền đất” - chị Hương bùi ngùi kể. 

Chị Hương cho biết thêm, thai nhi sau khi đưa về sẽ được tắm rửa, cắt nhau, cắt rốn, mặc đồ mới… từ bàn tay của các bạn trẻ đi “nhặt” thai nhi. Có thai nhi khi xổ ra từ mớ nhau, nước ối, gương mặt em vẫn trắng hồng như tươi cười chào đón ngày mới.
Tuy nhiên, đối với Phạm Hoàng Quân, ám ảnh nhất là khi chứng kiến những thai nhi 6-7 tháng bị cha mẹ chối bỏ. Quân cho biết vừa “nhặt” được một thai nhi gái 6 tháng tuổi bị phá tại một phòng khám tư nhân ở phường Long Bình (Đồng Nai). “Em hoàn thiện hết rồi, hai cánh tay nhỏ xíu, đôi mắt nhắm nghiền và cái miệng nhỏ xinh xắn… Tội lắm khi thấy em nằm co ro!” - Quân thổ lộ. Chính tay Quân mang em về, rồi tắm rửa, mặc quần áo… để chuẩn bị đưa đi chôn chung với hàng trăm thai nhi khác. Trung bình mỗi tháng, Quân “nhặt” 50 thai nhi tại các phòng khám.

Được biết, nhóm đang “nhặt” thai nhi tại 7 phòng khám ở thành phố Biên Hòa. Giờ nhân viên các phòng khám này đã ý thức hơn về việc giữ gìn các thai nhi. Sau khi nạo phá thai, họ cho các thai nhi vào hũ chờ các bạn trẻ đến “nhặt” về.
Tất nhiên, nhân viên phòng khám chỉ tuồn thai nhi ra ngoài theo một hệ thống bí mật nhất định. Chia sẻ công việc đi “nhặt” thai nhi, chị Nguyễn Thị Mai - một người đi “nhặt” thai nhi tại khu vực huyện Trảng Bom cho biết: “Sau khi nạo phá thai, nhân viên phòng khám cho thai nhi vào hộp xốp rồi đặt vào một góc phòng khám để tôi đến lấy. Thấy tội “các em” quá, sau này tôi mới đưa hũ nhựa để nhân viên phòng khám bỏ thai nhi vào”. Nguyên tắc bỏ và “nhặt” thai nhi là như thế. Không một ai, ngoài người bỏ và “nhặt” thai nhi, biết ở góc phòng ấy luôn có những thai nhi nằm chết cóng!
Anh Nguyễn Ngọc Sơn - một người đi lấy thai nhi ở khu vực thành phố Biên Hòa, thổ lộ: “Tôi biết có một phòng khám bỏ thai nhi nhiều lắm nhưng không xin họ được”. Có lẽ, nhân viên phòng khám không xem những thứ nạo phá xong là người! Hoặc chẳng ai muốn “vạch áo cho người xem lưng”. Chỉ tội cho các thai nhi, thay vì được mở mắt chào đời, nhìn đấng sinh thành lại trở thành rác và bị vứt ở xó xỉnh nào đấy.