Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài Viết Sống Đạo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bài Viết Sống Đạo. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2015

Suy tư việc Rước Lễ dưới góc độ Tình Yêu

QUỲ RƯỚC LỄ TRÊN LƯỠI - YÊU MẾN, THỜ LẠY, CẢM TẠ, ĐỀN BỒI TRÁI TIM CHÚA GIÊ SU

Anh chị em rất thân mến!

Thiên Chúa là tình yêu. Lề luật vì Tình Yêu và cho Tình Yêu. Qủa vậy Chúa Giê su đã nói: "Ai yêu mến thầy thì sẽ giữ lời thầy" (Ga 14.23). 

Trong suy nghĩ đơn sơ của con:

CHỈ CÓ TÌNH YÊU MỚI ĐÁP LẠI TÌNH YÊU MÀ THÔI.

Vì vậy, con mạn phép suy tư việc rước lễ dưới góc độ Tình Yêu mà thôi.

1. THỜ LẠY

Thánh Thể là Mình Thánh Chúa Giê su. Chúa Giê su là Thiên Chúa thật. Là Thiên Chúa tạo dựng trời đất, là Thiên Chúa toàn năng thống trị muôn loài, là Thiên Chúa các đạo binh phải bái phục tôn thờ, là Thiên Chúa vô cùng thánh thiện tốt lành. Thân phận thụ tạo chúng ta, là bùn đất, mang trong mình vết nhơ tội lỗi, được rước Thánh Thể KHÔNG PHẢI VÌ CHÚNG TA XỨNG ĐÁNG mà vì Tình Yêu cao cả của Thiên Chúa. Vậy thụ tao rước Chúa vào lòng phải thờ lạy cho xứng đáng. Nếu không quỳ được thì ít nhất cũng KHÔNG ĐƯỢC CHẠM ĐẾN. Không xét đến vấn đề vệ sinh, nhưng thứ gì có thể chạm đến bằng tay, thì cũng có thể coi thường, lấy trộm, nhưng thứ đã KHÔNG THỂ CHẠM ĐẾN, thì vô cùng cao quý.

Đã có bao nhiêu Lễ đen xúc phạm đến chính Chúa Giê su vì Mình Thánh bị ăn trộm anh chị em còn chưa thấy hay sao? 

2. CẢM TẠ 

"Không có tình yêu nào cao quý hơn tình yêu của người đã hiến mạng vì bạn hữu mình" (Ga 15, 9). Chúa Giê su là Thiên Chúa, Ngài vô tội và mang trong mình đầy đủ vinh quang và bản tính Thiên Chúa, nhưng đã tự hạ đến nỗi bằng lòng chịu chết, một cái chết nhục nhã và đau đớn, để chúng ta được nuôi dưỡng bằng sự sống thần linh của chính Thiên Chúa, và để chúng ta ĐƯỢC SỐNG SỰ SỐNG MUÔN ĐỜI CỦA CHÍNH THIÊN CHÚA. Mà nếu không có Chúa Giê su, chúng ta sẽ không tìm được ở nơi nào khác.("Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết" (Ga 6, 54)).

Không có ai chết cho chúng ta được sống sự sống thần linh Thiên Chúa và được sống lại vào ngày sau hết trừ Chúa Giê su.

Thánh Thể là quà tặng NHƯNG KHÔNG, DUY NHẤT VÀ CHÂN THẬT.

Chúng ta là kẻ ĂN XIN phải cảm tạ Chúa vì hồng ân cao quý xuất phát từ Tình Yêu này. 

3. YÊU MẾN

Cao cả thay, lạ lùng thay, vinh hiển thay, đáng chúc tụng thay Danh Cực Thánh Chúa Giêsu. Danh Cứu Độ chúng ta. (http://www.sudiepchuaden.com/2015/01/tai-sao-chung-ta-phai-quy-goi-khi-nghe.html). Trái tim Chúa Giê su đáng mến vô cùng, dịu dàng vô cùng, yêu thương vô cùng, thánh thiện vô cùng. Chúa cao cả vô cùng đã dành hết mọi sự tốt đẹp nhất, cao quý nhất cho chúng ta. Thì chúng ta cũng lấy hành động quỳ gối như MỘT ĐỘNG TÁC MẾN để đáp trả tình yêu ấy mà thôi. Chính Chúa đã phán "Ngươi phải yêu mến Ðức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và HẾT SỨC LỰC NGƯƠI" (MC 12, 30).

4. ĐỀN BỒI

Vì thờ lạy, cảm tạ, yêu mến mà chúng ta hãy ĐỀN BỒI cho Chúa mọi xúc phạm vì bất kính, vô ơn và khô khan nguội lạnh khi rước lễ của những người vì không biết hoặc cố tình đã làm trái tim Chúa đau đớn. 

Bằng hành động quỳ gối khi rước lễ, anh chị em hãy cùng với con, đem hết linh hồn, trí khôn và sức lực để THỜ LẠY, CẢM TẠ, YÊU MẾN VÀ ĐỀN BỒI cho Chúa. Gỉa như có khi nào đó lòng trí quá khô khan, nguội lạnh; tính xác thịt ngại ngần bị khinh chê thì anh chị em cũng hãy vẫn cùng với con QUỲ GỐI RƯỚC CHÚA. Vì mọi ân huệ đều bởi tay Chúa ban phát cho, lòng trí không có gì thì chúng ta lấy cái không có gì để dâng Chúa vậy.

Nếu ai nhắc đến Lề Luật và Truyền thống, con mạn phép trích một câu Kinh Thánh sau:

"Còn các ông, tại sao các ông dựa vào truyền thống của các ông mà vi phạm điều răn của Thiên Chúa". (Mt 15, 3).

5. MẪU GƯƠNG

Chính Mẹ Maria được gọi là "Người nữ Thánh Thể" vì Mẹ đã cưu mang Đấng cứu thế trong lòng. Mẹ là Mẹ Thiên Chúa thật, nhưng Mẹ cũng là mẫu gương cho mọi thụ tạo phải suy tôn và yêu mến Chúa Giê su ngự trong phép Thánh Thể.

Lạy Chúa Giê su và Mẹ Maria, xin Chúa và Mẹ ban xuống nhiều ơn cho chúng con, để chúng con có thể chu toàn giới răn đầu tiên của Chúa, qua việc thờ lạy và yêu mến Thánh Thể Chúa ngự trên bàn thờ. Amen.
Hoa Nhỏ

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2015

Lm Đồng Trung: Thiên Chúa không đem con bỏ chợ

Sudiepchuaden - " THIÊN CHÚA KHÔNG ĐEM CON BỎ CHỢ,
VÌ NGÀI LÀ CHA TRÊN HẾT CÁC NGƯỜI CHA HỢP MỘT, ĐỐI VỚI TỪNG NGƯỜI CHÚNG TA "
"Tình Yêu, sự Khôn Ngoan và Quyền Năng của Thiên Chúa là câu trả lời tuyệt hảo, là lời giải đáp hay nhất cho hết mọi thắc mắc, vấn nạn và mọi bế tắc của tất cả chúng ta "
Cứ bề ngoài mà xét thì xem ra Thiên Chúa thất bại to ! Nhưng Sự Thật Không Phải Thế !
1/ Xét về Công trình Sáng tạo,Thiên Chúa đã thực hiện bao công trình vĩ đại lạ lùng tốt đẹp, trên dưới có trật tự hài hoà tốt đẹp..., nhưng con người ta vì kiêu ngạo và vì đặt lợi lộc vật chất của mình lên trên, nên đã chặt phá, huỷ hoại, làm thủng tầng Ôzôn.v.v. Con người đã đi quá giới hạn của mình để làm đảo lộn tất cả. Chúa tạo dựng con người có nam có nữ riêng biệt để bổ túc cho nhau, thì nhiều người lại coi đồng tính luyến ái là điều tự nhiên được phép, để rồi làm lũng loạn cho những người khác và làm cho thế giới này trở nên tồi tệ hơn, mất thăng bằng và có nguy cơ tự hủy diệt.
Thật buồn, nhưng ngước mắt nhìn lên Thiên Chúa là Cha Toàn Năng, chúng ta lại có thể được chứng kiến tận mắt những pha ngoạn mục độc sáng của Tình Yêu Thiên Chúa đặc biệt dành cho thế giới loài người.. Bởi vì Ngài đang kỳ công tác tạo và đầy hứa hẹn để chuẩn bị cho chúng ta Một Trời Mới Đất Mới thật đẹp hơn thiên nhiên hiện giờ gấp bội, các trật tự thiên nhiên trở nên hài hoà tuyệt đẹp, không vật nào làm hại người nào..., đến nỗi trẻ thơ chơi đùa và thọc tay vào hang rắn độc cũng không sao, vì khắp trái đất tràn ngập lòng kính sợ Thiên Chúa.
2/ Xét về Công trình Cứu chuộc của Thiên Chúa, thì đúng là có vẻ càng bị thất bại nặng nề hơn. Ông Bà Nguyên tổ sa ngã, Thiên Chúa vô cùng yêu thương liền hứa Đấng Cứu Chuộc và Mẹ Ngài là Người Nữ đạp dập đầu con rắn già hoả ngục. Thế nhưng, Ơn Cứu Chuộc đã được Chúa Cha ban cho nhân loại qua cuộc chết của Con Ngài cách đây hơn 2000 năm nay, vậy mà nhân loại xem ra càng ngày càng dời xa Thiên Chúa, thậm chí thế giới này đang trở nên vô đạo và chỉ lo chém giết nhau để tranh dành ảnh hưởng, quyền lực, tham vọng của cải vật chất, đi tôn thờ ngẫu tượng để rồi phải mất Chúa là Hạnh Phúc vô cùng. 
Thậm chí ngay trong cả Giáo Hội Công Giáo, cũng còn có giáo hoàng giả, cướp ngai toà và quyền của Thánh Phêro, đang dẫn dắt Giáo Hội đi một hướng khác hẳn, chẳng khác nào bọn hải tặc cướp tàu để lại lái con tàu đi về sào huyệt bất lương, và tội lỗi của chúng. Nhưng lạ lùng thay, Tình Yêu Thiên Chúa luôn có những phát minh độc sáng mới mẻ, để cứu chữa chúng ta. Cuộc Tử Nạn và Phục Sinh của Chúa Giêsu Kito đã và đang là một trong những minh chứng hùng hồn nhất.
. Một sự thật quá đau thương, Juda Iscariot là một trong 12 môn đệ Chúa chọn trực tiếp, thế mà vì mê tiền, đã bán Thầy mình chỉ với giá rất bèo là 30 đồng bạc. Phải chăng vì sự phản bội trắng trợn như thế mà Thiên Chúa qua và trong Đức Giêsu đã phải bỏ cuộc,không còn yêu thương nhân loại nữa ? - Không, ngàn triệu, ngàn tỷ lần không ! Không những Chúa không bỏ cuộc mà Ngài còn yêu hơn nữa, đến nỗi sẵn lòng chịu hết mọi hình khổ độc ác ghê rợn nhất để yêu và chứng tỏ một Tình Yêu vô cùng đối với từng người chúng ta. Và thế là Chúa đã chiến thắng tội lỗi là thứ giết chết hạnh phúc của chúng ta . Chúa đã chiến thắng sự phản bội, lòng căm ghét của loài người tội lỗi sa ngã bằng Thập Giá Cứu Độ của Chúa. Đúng như lời Thánh Phaolo đã từng quả quyết : Ở đâu càng nhiều tội lỗi, thì ân sủng Tình Yêu Cứu Rỗi của Chúa lại gia tăng gấp bội. 
Vì tội lỗi tầy trời và sự phản bội khủng khiếp của con người hèn mọn đối với Thiên Chúa vô cùng nhân hậu và yêu thương, Thiên Chúa đã mần ngơ để xảy ra trong Giáo Hội của Chúa có giáo hoàng và là ngôn sứ giả, một điều thật không tưởng đối với từng người chúng ta, và sự thật này đều làm cho chúng ta bị " sốc " hết sức nặng nề, thấy trước mắt xem ra tất cả đều tăm tối. Giáo Hội rồi đây, thế giới rồi đây sẽ đi về đâu, và dù nhắm mắt đi nữa, chúng ta cũng có thể đoán trước được những tai hoạ nặng nề nhất, cả thể nhất chắc chắn phải xảy đến với nhân loại chúng ta, những sự khốn khó cả thể mà từ tạo thiên lập địa đến giờ và cho đến tận thế sẽ chẳng bao giờ có như vậy nữa, như Chúa đã báo trước trong Tin Mừng Thánh Mattheu, chương 24. 
Nhưng nếu chúng ta cứ cắm mắt nhìn thẳng vào Thiên Chúa đầy lòng khoan dung và trắc ẩn với lòng tin yêu, cậy trông tín thác của những đứa con nhỏ bé đối với Thiên Chúa là Cha rất cha, thì chúng ta sẽ nhận ra được những điều tươi sáng, hy vọng và rất phấn khởi, một cách chẳng khó khăn gì mấy! 
Hoá ra, Thiên Chúa để xảy ra như thế, là để cứu nhân loại chúng ta thoát khỏi cảnh nô lệ tôn thờ ngẫu tượng, là những thứ chỉ đem lại chết chóc, không đem lại cho chúng ta sự sống và hạnh phúc đời đời.
Hoá ra, Thiên Chúa để xảy ra như thế, là để dễ dàng phân tách dê ra khỏi chiên, cỏ lùng ra khỏi lúa, kẻ dữ ra khỏi người lành....
Hoá ra, Thiên Chúa khôn ngoan vô cùng, đã để để xảy ra như thế, để những người tôn thờ Chúa trong tinh thần và chân lý, để những người con nhỏ bé của Ngài có djp có cơ hội chứng tỏ lòng trung thành bất khuất với Thiên Chúa quá yêu thương, vừa là Thiên Chúa thật, vừa là Cha của hết thảy chúng ta. Để chúng ta dứt khoát nói với Thiên Chúa trong Đức Giêsu Kito, là Thiên Chúa và là Chúa chúng ta, nhờ Đức Mẹ Maria rằng : Cho dù mọi người có bỏ Chúa đi nữa, phần chúng ta và toàn thể gia đình chúng ta nhất định không bao giờ chúng con dám dại dột mà bỏ Chúa. Chúng ta xin mãi mãi khẳng định với Chúa rằng : " Bỏ Ngài, chúng con biết theo ai ? Vì chỉ nơi Ngài mới có Lời ban sự sống ! ".
Hoá ra, lạ lùng và yêu thương sâu nhiệm không, thưa các bạn ? Qua sự phản bội, yếu đuối đầy tội lỗi của loài người, qua các biến cố kinh hồn to nhỏ đã, đang và sẽ xảy đến cho thế giới, Thiên Chúa đang chuẩn bị cho chúng ta những điều hạnh phúc lớn lao vĩ đại mà không ai có thể làm và ban cho chúng ta được, đó là Thiên Đường Mới ngay tại trần thế này. Đồng thời, Ngài đang ân cần ráo riết bằng cách này, kiểu nọ, Chúa thanh tẩy, gọt dũa chúng ta, để chúng ta có đầy đủ điều kiện thích thuận mà được diễm phúc hân hoan sống trong Hạnh Phúc vô song của thời Trời Mới Đất Mới.
Có phải là Chúa đang rút tỉa sự lành từ sự dữ cho chúng ta không ? 
Có phải Ngài đang chuẩn bị cho chúng ta được điều duy nhất hằng mong ước là, có một ngày nào đó hết tất cả mọi anh chị em chúng ta trên thế giới này, chỉ có tôn thờ, yêu mến biết ơn, ngợi khen duy Một Thiên Chúa Ba Ngôi là Cha của tất cả ? 
Có phải là qua thời gian thanh tẩy này, Chúa đang chuẩn bị ngày mà sự dữ bị tiêu diệt hoàn toàn, không còn các đạo lạc không còn ngẫu tượng nào nữa, để tất cả chúng ta cùng hạnh phúc bên nhau trong cùng một chí hướng, một lý tưởng thờ phượng yêu mến Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết linh hồn và hết sức lực, đồng thời yêu thương hết mọi anh chị em mình như Chúa đã yêu và làm gương cho chúng ta, không ?
Đường lối và cách đối xử với nhân loại ngỗ nghịch và luôn bội phản với Thiên Chúa Yêu Thương xưa kia, thì cũng là cách Thiên Chúa Tình Yêu đối xử với thế giới con người của chúng ta hôm nay.
- Nếu Thiên Chúa dậy chúng ta phải yêu thương kẻ thù, làm ơn cho kẻ ghét mình, chúc phúc cho kẻ nguyền rủa chúng ta, thì Thiên Chúa, Ngài còn như thế hơn vô cùng !
- Nếu Thiên Chúa bảo chúng ta yêu hết mọi người không trừ một ai, vì chúng ta chỉ có Một CHA, còn tất cả đều là anh chị em với nhau, thì Thiên Chúa còn hơn thế nữa vô cùng !
- Nếu Thiên Chúa nói với chúng ta rằng, ai làm ơn cho một trong những kẻ bé mọn nhất của Chúa là làm ơn cho chính Chúa, thì Ngài còn hơn thế vô cùng !
Đúng vậy không, thưa các bạn, có phải Tình Yêu và Quyền Toàn Năng vô cùng Khôn Ngoan của Thiên Chúa là minh giải khôn sáng về mọi nan đề trên thế giới đầy giới hạn, mỏng manh, bất lực, bất toàn và tràn ngập tội lỗi của chúng ta không ? Và chúng ta được mời gọi " nhìn lên Chúa để chúng ta được vui tươi, và chúng ta khỏi hổ ngươi bẽ mặt. Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe, và Người đã cứu chúng ta khỏi mọi tai họa ", như Thánh vương Đavit đã nói. 
Vâng, 
* Mỗi khi nhìn, nghĩ tới biết bao anh chị em trên thế giới của chúng ta sai đường lạc lối, đem thân vất vả đi tôn thờ các ngẫu tượng nơi các đạo rối, đạo lạc, mà có khi nhiều người rất thành tâm và rất tốt, mà tôi cảm thấy đau đớn !
* Mỗi khi thấy những anh chị em vô tội bị ma quỷ cám dỗ, bị những người không tốt dẫn dắt vào đàng tội lỗi, thậm chí thờ Satan mà tôi cảm thấy xót xa tội nghiệp vô cùng !
* Mỗi khi thấy có biết bao nhiêu những dấu hiệu từ trời cảnh báo cho biết, chúng ta đang sống trong thời kỳ cuối.v.v.v, nhưng hầu hết trên thế giới hôm nay, những anh chị em của chúng ta lại chẳng biết gì, chẳng quan tâm, cứ nghĩ mọi sự cũng bình thường như mọi khi, mà lòng tôi cảm thấy thiết tha lo lắng cho phần rỗi của họ quá sức !
Dù thế, nhưng mỗi lần nhìn lên Chúa, tôi lại được an ủi và cảm thấy yên tâm phó thác nơi Tinh Thương và Toàn Năng của Thiên Chúa, khi nghĩ tới Ân Huệ Lớn Lao Vô Cùng do bởi Sáng Kiến của Tình Thương vô bờ hải hà bất tận của Thiên Chúa là CHA. Đó là " CUỘC SOI SÁNG LƯƠNG TÂM ". Nhờ cuộc soi sáng lương tâm này mà rất đông, nếu không nói là hầu hết anh chị em chúng ta trên vũ hoàn này sẽ nhận ra Sự Thật : Chúa là ai, còn ta là ai ?, Đấng nào mới là Thiên Chúa thật, còn những ai chỉ là những ngẫu tượng giả trá đánh lừa mình ; đồng thời, nhận ra những tội lỗi khuyết điểm, lầm lạc, bất trung của mình..., để rồi ồ ạt quay ngược đầu 180 độ mà trở về với Thiên Chúa thật và Đức Giêsu Kito, Đấng Cứu Độ được Cha sai xuống để ban ơn Cứu Rỗi cho chúng ta qua Đức Trinh Nữ Maria Rất Thánh. 
Và chúng ta chỉ còn biết cùng nhau : "đời đời chúng con sẽ cảm tạ, ngợi khen, tôn vinh Thiên Chúa Tình Thương Yêu mãi mãi đến muôn muôn đời " .
Với một tâm tình và tấm lòng tha thiết đầy kính trọng và quí yêu các bạn, Đồng Trung như một người em thiết tha van xin các bạn, những bạn chưa để y đến những điều rất thời sự có liên quan đến phần rỗi đời đời của từng người chúng ta, và vận mệnh của toàn thế giới, xin các bạn hãy bớt chút thì giờ để tìm hiểu, nghiên cứu SỨ ĐIỆP TỪ TRỜI, là Sách Sự Thật đã được ban cho Tiên tri Đaniel trong Cựu ước, và cũng chính là cuốn Sách Sự Thật đã được trao cho Thánh Gioan Tông đồ, để ngài cho vào miệng mà nuốt đi, tuy đắng đót lắm, nhưng nó lại trở nên ngọt ngào không tả, mà Sách Khải Huyền đã mặc khải cho chúng ta biết. 
Đồng Trung không nói là các bạn phải tin ngay, nhưng chỉ xin các bạn cứ thành tâm tìm hiểu và cầu nguyện; đồng thời, đối chiếu với thực tế, tôi tin rằng lúc đó các bạn tự nhiên biết là các bạn sẽ phải có thái độ nào đối với Sứ Điệp Từ Trời quá lạ lùng và yêu thương này. Các bạn sẽ cảm nhận được qua Thông Điệp này, chính Chúa Ba Ngôi, và cả Thiên Đàng đang tích cực mưu cầu hạnh phúc đời đời cho chúng ta mà thôi. 
Các bạn rất kính yêu !
Không ai có quyền cấm chúng ta đọc và tìm hiểu những thông điệp này. Giáo Hội là mẹ khôn ngoan cho phép chúng ta đọc và nghiên cứu, nhưng chỉ lưu ý chúng ta phải khôn ngoan, kẻo vướng vào những điều sai lạc mà các tiên tri giả tung ra nhằm đánh lạc hướng đích về Trời của các con cái Thiên Chúa. Nếu có ai cấm chúng ta đọc những thông điệp, là họ đã vi phạm vào tự do của chúng ta, họ đã đi quá quyền của họ, chẳng khác nào nhiều vị đã quá quyền hạn của mình để bắt con chiên bổn đạo của mình phải rước lễ trên tay vậy !
Các bạn không nên để mình mắc bệnh nhiều khi rất nguy hiểm, đó là bệnh thành kiến, yên trí, dị ứng hoặc là ăn theo phong trào, người ta tin, mình cũng tin, người ta phản đối, mình cũng phản đối, khi mình chưa lấy một lần đọc và nghiên cứu một cách thành tâm thiện chí tìm chân lý, tìm sự thật, và có cả kèm theo lời cầu nguyện xin Ơn Chúa Thánh Thần soi sáng hướng dẫn để chúng ta biết được đâu là bởi Chúa, đâu là bởi của ma quỷ hay của con người giầu óc tưởng tượng viết ra nhằm đánh lừa người khác.
Các bạn đừng quên là tất cả mọi người, từ giáo hoàng, hồng y, giám mục, linh mục, tu sĩ, giáo dân đổ xuống, ai ai cũng phải một mình ra trước Toà Chúa Phán Xét, phải trả lẽ trước Oai Nghiêm Chúa về mọi hành vi, lời nói cử chỉ, ý nghĩ, ý muốn và hành động của mình mà không ai khác người trần có thể giúp bào chữa, trả lời thay cho chúng ta. Chúng ta có một linh hồn thôi, và nếu chúng ta không khôn ngoan, thì nếu mất linh hồn thì mất tất cả đời đời. Các bạn đừng nghĩ là, đã là giáo hoàng, hồng y, giám mục, linh mục, tu sĩ.v.v, là không thể mất linh hồn . Không phải hoàn toàn như thế đâu . Juda Iscariot cũng là Linh mục đấy, nhưng ông ta đã bị rơi xuống không phanh! Ai đi nữa, nếu không làm theo Thánh ý Chúa, đều không thể vào Thiên Đàng, các bạn ạ !
Vì thế, nếu được, xin các bạn hãy tìm hiểu kỹ lưỡng SỨ ĐIỆP TỪ TRỜI này, tôi tin là các bạn sẽ đi đúng đường và giữ vững được linh hồn các bạn, nhất là trong thời kỳ " bội giáo tập thể "sắp tới.
Rất mong các bạn gặp và đón nhận Sự Thật của Chúa. Chính Sự Thật này sẽ giải phóng chúng ta khỏi tội lỗi và sự chết muôn đời.
Và ĐT rất ước mong luôn gặp các bạn trong cùng một sứ mạng cầu nguyện, hy sinh cho hết mọi anh chị em ta được trung thành với duy một Thiên Chúa, và Chúa Giêsu Kito là Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ chúng ta, và Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ Thiên Chúa thật cùng là Mẹ của tất cả nhân loại . Amen !
LM. ĐaMinh Đồng Trung
( Thứ Ba, 06.01.2015 )

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014

Hãy coi chừng!

Hãy coi chừng!

(Chúa Nhật I mùa Vọng, năm B)

Mùa Vọng khởi đầu Năm Phụng Vụ mới, ngày Tết Phụng Vụ của Giáo hội. Ngay từ đầu, Thiên Chúa đã nhắn: “Hãy coi chừng!”. Đó là lời cảnh báo về điều gì đó nghiêm trọng, đặc biệt là điều có thể nguy hại đến tính mạng. Hằng ngày, chúng ta có rất nhiều tứ phải coi chừng, thậm chí từng phút, từng giây. Coi chừng không chỉ về thể lý mà cả về tinh thần và tâm linh – từ điều lớn tới điều nhỏ. Mọi nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào!

Thật vậy, hãy cẩn thận với suy nghĩ, vì nó có thể biến thành lời nói; hãy cẩn thận với lời nói, vì nó có thể biến thành hành động; hãy cẩn thận với hành động, vì nó có thể biến thành thói quen; hãy cẩn thận với thói quen, vì nó có thể biến thành tính cách; hãy cẩn thận với tích cách, vì nó có thể biến thành số phận. Một chuỗi liên kết rất lô-gích!

Chúng ta biết rằng Mùa Vọng là thời gian chuẩn bị mừng đón Con Thiên Chúa giáng sinh làm người. Việc chuẩn bị này được tìm thấy trong sách ghi chép về Công nghị Saragossa, ở Tây Ban Nha năm 380 (sau Công Nguyên). Công hội này tuyên bố các Kitô hữu đã rửa tội nên có mặt ở nhà thờ từ 17/12 đến 25/12, thời gian này không là Mùa Vọng trọn vẹn nhưng là một sự khởi đầu. Các Giáo hội Đông phương bắt đầu cử hành Mùa Vọng từ thế kỷ VIII như thời gian “ăn chay nghiêm nhặt và kiêng khem” – việc thực hành này vẫn phổ biến trong Chính Thống giáo Đông phương (Eastern Orthodoxy). Việc thực hành này cũng phản ánh tính tương tự với Mùa Chay. Màu đỏ là màu phụng vụ của Mùa Vọng trong các Giáo hội Đông phương, còn với Công giáo là màu tím.

Cả cuộc đời chúng ta trên đường lữ hành trần gian là Mùa Vọng kéo dài, luôn phải tỉnh thức, như Thánh Phêrô đã cảnh báo: “Anh em hãy sống tiết độ và tỉnh thức, vì ma quỷ, thù địch của anh em, như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm mồi cắn xé” (1 Pr 5:8). Tỉnh thức là biết mong chờ và sẵn sàng. Tác giả Thánh Vịnh nói: “Hồn tôi trông đợi Chúa Trời, còn hơn lính gác mong trời hừng đông. Bởi Chúa luôn từ ái một niềm, ơn cứu chuộc nơi Người chan chứa” (Tv 130:6-7).

Trong cuộc sống đời thường, kể cả tinh thần, chúng ta luôn có nhiều mơ ước, và mong chờ kết quả mỹ mãn. Dù chúng ta có đạt được ước vọng cháy bỏng nào đó, rồi cũng qua. Chỉ có Thiên Chúa mới là niềm vui trọn vẹn và vĩnh cửu. Ngôn sứ Isaia đã kêu lên: “Quả chính Ngài là Cha chúng con! Chúng con không được ông Áp-ra-ham biết đến, không được ông Ít-ra-en nhìn nhận, còn Ngài, lạy Đức Chúa, Ngài mới là Cha, là Đấng cứu chuộc chúng con: đó là danh Ngài từ muôn thuở. Lạy Đức Chúa, tại sao Ngài lại để chúng con lạc xa đường lối Ngài? Tại sao Ngài làm cho lòng chúng con ra chai đá, chẳng còn biết kính sợ Ngài? Vì tình thương đối với tôi tớ là các chi tộc thuộc gia nghiệp của Ngài, xin Ngài mau trở lại” (Is 63:16-17).

Hai người yêu nhau không muốn xa nhau một khoảnh khắc nào, xa nhau một ngày mà cứ tưởng lâu lắm. Đứa bé không muốn rời tay mẹ dù chỉ trong chốc lát, vắng mẹ một lúc thì đứa bé đã khóc. Còn với Thiên Chúa, chúng ta còn cần Ngài hơn như vậy, nhất là những khi chúng ta bất xứng: “Từ lâu rồi, chúng con là những kẻ không còn được Ngài cai trị, không còn được cầu khẩn danh Ngài. Phải chi Ngài xé trời mà ngự xuống, cho núi non rung chuyển trước Thánh Nhan” (Is 63:19).

Thiên Chúa xuất hiện khiến mọi thứ biến đổi: “Khi thấy Ngài làm những điều kinh hồn táng đởm mà chúng con không ngờ: Ngài ngự xuống: và núi non rung chuyển trước Thánh Nhan! Người ta chưa nghe nói đến bao giờ, tai chưa hề nghe, mắt chưa hề thấy có vị thần nào, ngoài Chúa ra, đã hành động như thế đối với ai tin cậy nơi mình” (Is 64:2-3). Thiên Chúa quá đỗi kỳ diệu, vô hình mà hiện hữu, hữu hình mà không thể nhìn thấy. Cách hành động của Ngài cũng không thể dự đoán. Có những điều trái ngược ý muốn của chúng ta nhưng thực sự là Ý Chúa, vì Ngài biết trước mọi sự và Ngài thực hiện để cho chúng ta được ích lợi nhất.

Sách Isaia cho biết: “Ngài đón gặp kẻ sống đời công chính mà lấy làm vui và nhớ đến Ngài khi theo đường lối Ngài chỉ dạy. Kìa, Ngài phẫn nộ vì tội lỗi chúng con, nhưng khi mải đi theo các đường lối của Ngài, chúng con sẽ được cứu thoát. Tất cả chúng con đã trở nên như người nhiễm uế, mọi việc lành của chúng con khác nào chiếc áo dơ. Tất cả chúng con héo tàn như lá úa, và tội ác chúng con đã phạm, tựa cơn gió, cuốn chúng con đi.6 Không có ai cầu khẩn danh Chúa, cũng chẳng ai tỉnh dậy mà níu lấy Ngài, vì Ngài đã ngoảnh mặt không nhìn đến, và để cho tội ác chúng con phạm mặc sức hành hạ chúng con” (Is 64:2-6). Thiên Chúa có phương pháp giáo dục rất độc đáo, khác hẳn kiểu của phàm nhân. Ngài không chỉ vẽ cặn kẽ theo kiểu “nói toạc móng heo”, nhưng khéo léo làm cho chúng ta “sáng mắt” bằng cách để chúng ta tự ý thức mà tự nguyện đón nhận Ngài. Thế đấy! Tại sao? Kinh Thánh mách nước” cho chúng ta biết: “Ngài là Cha chúng con; chúng con là đất sét, còn thợ gốm là Ngài, chính tay Ngài đã làm ra tất cả chúng con” (Is 64:2-7). Quả thật, Thiên Chúa là Nghệ Sĩ siêu phi thường!

Chắc chắn không có niềm khao khát mong chờ bằng khao khát Thiên Chúa. Mùa Vọng nhắc nhở chúng ta về niềm khao khát cháy bỏng: “Lạy Mục Tử nhà Ít-ra-en, Ngài là Đấng chăn giữ nhà Giuse như chăn giữ chiên cừu, xin hãy lắng tai nghe! Ngài là Đấng ngự trên các thần hộ giá, xin giãi sáng hiển linh cho dòng dõi Ép-ra-im, Ben-gia-min và Mơ-na-se được thấy. Xin khơi dậy uy dũng của Ngài, đến cùng chúng con và thương cứu độ” (Tv 80:2-3).

Thiên Chúa là Đấng siêu phàm, vắng Ngài chỉ trong tích tắc là chúng ta tiêu tan ngay: “Chúa ẩn mặt đi, chúng rụng rời kinh hãi; lấy sinh khí lại, là chúng tắt thở ngay, mà trở về cát bụi. Sinh khí của Ngài, Ngài gửi tới, là chúng được dựng nên” (Tv 104:29-30). Biết chắc như vậy, tác giả Thánh Vịnh luôn mong chờ Thiên Chúa đến và luôn tha thiết cầu xin: “Lạy Chúa Tể càn khôn, xin trở lại, tự cõi trời, xin ngó xuống mà xem, xin Ngài thăm nom vườn nho cũ, bảo vệ cây tay hữu Chúa đã trồng, và chồi non được Ngài ban sức mạnh” (Tv 80:15-16).

Cá lớn nuốt cá bé, cuộc đời cũng luôn có những điều bất công, chỉ khổ cho những người ngước đầu không nổi vì thấp cổ, la lớn không nổi vì bé miệng, có la khàn giọng cũng chẳng ai thèm nghe. Không chỉ vậy, họ còn bị những người có quyền lực đè đầu, bóp cổ và bịt miệng. Họ bị tước mất quyền căn bản nhất của con người: Quyền sống. Và họ chỉ còn biết trông cậy vào Thiên Chúa: “Xin giơ tay bênh vực Đấng đang ngồi bên hữu là con người được Chúa ban sức mạnh. Chúng con nguyền chẳng xa Chúa nữa đâu, cúi xin Ngài ban cho được sống, để chúng con xưng tụng danh Ngài” (Tv 80:18-19).

Chúng ta cũng đã từng bị như vậy, cách này hoặc cách khác, cả đời lẫn đạo. Đặc biệt là chúng ta bị thế lực bóng tối ma quỷ chèn ép. Thánh Phaolô bày tỏ với cộng đoàn Côrintô: “Xin Thiên Chúa là Cha chúng ta, và xin Chúa Giêsu Kitô ban cho anh em ân sủng và bình an. Tôi hằng cảm tạ Thiên Chúa của tôi vì anh em, về ân huệ Người đã ban cho anh em nơi Đức Kitô Giêsu” (1 Cr 1:3-4).

Thánh Phaolô không chỉ nói đến khoảng mong chờ của Mùa Vọng, mà mạnh mẽ đề cập cuộc tái lâm của Thiên Vương Giêsu Kitô: “Quả vậy, trong Đức Kitô Giêsu, anh em đã trở nên phong phú về mọi phương diện, phong phú vì được nghe lời Chúa và hiểu biết mầu nhiệm của Người. Thật thế, lời chứng về Đức Kitô đã ăn sâu vững chắc vào lòng trí anh em, khiến anh em không thiếu một ân huệ nào, trong lúc mong đợi ngày Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, mặc khải vinh quang của Người. Chính Người sẽ làm cho anh em nên vững chắc đến cùng, nhờ thế không ai có thể trách cứ được anh em trong Ngày của Chúa chúng ta là Đức Giêsu Kitô. Thiên Chúa là Đấng trung thành, Người đã kêu gọi anh em đến hiệp thông với Con của Người là Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta” (1 Cr 1:6-9).

Ngày đó không ai biết lúc nào, thuộc tương lai xa hay gần, vì thế mà chúng ta phải luôn canh thức và trông mong, tức là phải luôn “coi chừng” – coi chừng tiên tri giả, coi chừng những kẻ lừa bịp, coi chừng những tà thuyết, coi chừng những kẻ phản Kitô, coi chừng các tin đồn nhảm, cẩn thận với các “sự lạ”,… Đúng như tiền nhân nói: “Cẩn tắc vô ưu”. Đồng thời chúng ta phải quyết tâm: “Dù ai nói ngả nói nghiêng, tôi đây vẫn vững như kiềng ba chân”. Hãy vững tin vào những điều Chúa Giêsu đã dạy!

Trình thuật Tin Mừng theo Thánh Mác-cô ngắn gọn nhưng súc tích. Chúa Giêsu mạnh mẽ cảnh báo:“Anh em phải coi chừng, phải tỉnh thức, vì anh em không biết khi nào thời ấy đến” (Mc 13:33). Ngài dùng hình ảnh cụ thể đời thường: “Cũng như người kia trẩy phương xa, để nhà lại, trao quyền cho các đầy tớ của mình, chỉ định cho mỗi người một việc, và ra lệnh cho người giữ cửa phải canh thức” (Mc 13:34). Rồi Ngài căn dặn: “Vậy anh em phải canh thức, vì anh em không biết khi nào chủ nhà đến: Lúc chập tối hay nửa đêm, lúc gà gáy hay tảng sáng. Anh em phải canh thức, kẻo lỡ ra ông chủ đến bất thần, bắt gặp anh em đang ngủ. Điều Thầy nói với anh em đây, Thầy cũng nói với hết thảy mọi người là: phải canh thức!” (Mc 13:35-37).

Chỉ một đoạn văn ngắn mà có tới 4 từ “canh thức”, 1 từ “coi chừng” và 1 từ “tỉnh thức”. Tất cả đều ở thể mệnh lệnh cách: PHẢI. Điều đó cho thấy sự cấp bách của việc tỉnh thức mong chờ Đức Giêsu Kitô. Lá vàng hoặc xanh cũng có thể rụng bất cứ lúc nào. Thời gian rụng cũng không ai biết: Sáng sớm, trưa, chiều, tối, khuya hoặc nửa đêm về sáng. Thực tế này quá rõ ràng, ai cũng biết.

Lạy Thiên Chúa, xin giúp chúng con biết tỉnh thức mà mong chờ Ngài đến bất cứ lúc nào. Xin canh giữ chúng con trước mọi mánh khóe của cuộc đời này. Lạy Ngôi Hai Thiên Chúa, xin mau đến giải thoát chúng con. Người là Đấng hằng sinh và hiển trị cùng với Chúa Cha, hiệp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn đời. Amen.

TRẦM THIÊN THU
Giao thừa Xuân Cứu Độ – 2015

Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014

Tỉnh thức và cầu nguyện

TỈNH THỨC VÀ CẦU NGUYỆN
Thức tỉnh là “đánh thức” mình dậy trong cơn mê ngủ,… cầu nguyện chính là những “bậc thang” đưa ta lên với Chúa.
Cha Anthony de Mello là một linh mục dòng Tên, người Ấn Độ. Cha rất nổi tiếng với những câu truyện có tính cách ẩn dụ về đời sống tu đức. Năm 1992, cha xuất bản cuốn sách mang tựa đề “Thức Tỉnh.” Trong đó, cha đãkể câu truyện ngụ ngôn như sau:
Ngày kia, một con sư tử đến gần một đàn cừu và nó rất đỗi ngạc nhiên khi nhận ra ở giữa đàn cừu có một con sư tử. Con sư tử này vốn được đàn cừu nuôi dưỡng từ khi còn bé. Nó cũng kêu be be và chạy quanh quẩn như một chú cừu. Con sư tử “khách” tiến thẳng tới chỗ nó. Khi đối diện với sư tửthật, chú sư tử “cừu” run lẩy bẩy, hết sức sợ hãi. Sư tử thật bảo nó: “Chú mày làm gì ở giữa đàn cừu này?” Sư tử “cừu” trả lời ngay: “Tôi là một con cừu.” Sư tử thật bảo nó: “Ồ, không phải thế đâu, chú mày hãy theo tao.” Thế là, nó đưa chú sư tử “cừu” đến một ao nước và bảo: “Chú mày hãy nhìn đi nào!” Vừa trông thấy hình ảnh mình phản chiếu trên mặt nước, sư tử “cừu” gầm lên một tiếng vang dội. Ngay lúc đó, nó thức tỉnh và nhận ra nó chính là con sư tử dũng mãnh, chứ không phải là chỉ là một con cừu nhát đảm (Nguyên tác: AWARENESS, 1992).
Khi kể câu truyện đó, cha Anthony de Mello muốn nói rằng: “thức tỉnh” có nghĩa là “giác ngộ” (danh từ nhà Phật), hay “phản tỉnh” (danh từ triết học): nhận ra mình là ai, nhận thức con đường mình đang đi, đón nhận ánh sángđể biết đâu là chân lý phải theo. Thức tỉnh là “đánh thức” mình dậy trong cơn mê ngủ. Thức tỉnh luôn là thái độ khôn ngoan người tín hữu phải có khi sống ở trần gian. Tuy nhiên, để có thể “thức tỉnh”, con người cần “tỉnh thức” như lời Chúa dạy hôm nay.
Bài Tin Mừng theo thánh Marcô chúng ta vừa nghe tuy ngắn ngủi, nhưng Chúa Giêsu đã nhắc đến bốn lần hai chữ “tỉnh thức.” Điều đó cho thấy sựtỉnh thức luôn luôn quan trọng và cần thiết trong đời sống kitô hữu. Tuy nhiên, người tín hữu không tỉnh thức trong thất vọng và buồn sầu, trong trống rỗng và vô nghĩa. Trái lại, họ tỉnh thức trong hy vọng và niềm vui, trong đời sống cầu nguyện và tinh thần phục vụ.
Tỉnh thức trong hy vọng và niềm vui
Khi bước vào mùa Vọng, bầu trời phụng vụ như tối lại với một màu tím ảmđạm. Thực ra, màu tím của phụng vụ mùa Vọng là “gam” màu nói lên sựtrầm lắng của sự đợi chờ, ngóng trông. Giữa màu tím sâu lắng, vẫn ẩn giấu một màu xanh hy vọng và vui tươi. Màu tím của mùa Vọng hướng ta đến một tương lai sáng ngời, một khát vọng khôn nguôi. Vì thế, mùa Vọng là thời gian tràn trề hy vọng và niềm vui trong khi mong chờ Chúa đến.
Mùa Vọng nhắc ta hãy tỉnh thức để chờ đợi Chúa đến. Ngài không chỉ đến trong ngày lễ Giáng Sinh mà thôi. Ngài còn đến trong ngày Quang Lâm. Ngài đến trong giờ sau hết của cuộc sống. Ngài đến trong từng phút giây của cuộc sống hiện tại. Dù Chúa đến vào lúc nào hay bằng cách nào, Ngài luôn đem lại sự hân hoan và niềm tin yêu cho cuộc sống. Cho dẫu quá khứ của chúng ta đầy đắng cay, hiện tại nhiều thử thách, tương lai thật đen tối, Chúa vẫn là đích điểm hạnh phúc cho chúng ta vươn tới. Vì vậy, trong mỗi giây phút của mùa Vọng, cũng như trong suốt năm phụng vụ mới, chúng ta hãy xin Chúa hãy đổ tràn đầy niềm tin yêu và hy vọng vào tâm hồn chúng ta. Nhờ vậy, cuộc đời chúng ta luôn tràn ngập hạnh phúc và bình an.
Tỉnh thức trong thinh lặng và cầu nguyện
Trong vườn Cây Dầu, Chúa Giêsu đã tỉnh thức và cầu nguyện với Chúa Cha trong lo buồn sầu não. Giữa lúc đó, các tông đồ lại ngủ mê mệt. Chúa Giêsu nói với thánh Phêrô: “Các con hãy tỉnh thức và cầu nguyện để khỏi sa chước cám dỗ” (Mt 26, 41). Tuy nhiên, mặc cho Chúa tha thiết nhắn nhủ, các tông đồ vẫn đắm chìm trong giấc ngủ say. Cuối cùng, vì không tỉnh thức và cầu nguyện, thánh Phêrô đã sa ngã phạm tội, đã chối Thầy ba lần (Mt 26, 74).
Phải chăng Chúa Giêsu đã thấy trước lỗi lầm của thánh Phêrô? Vì vậy, Ngài đã căn dặn các môn đệ, cũng là nhắc nhở chúng ta: “Hãy tỉnh thức, vì các con không biết lúc nào chủ nhà trở về, hoặc là chiều tối, hoặc là nửađêm, hoặc lúc gà gáy, hay ban sáng.” Bài học của thánh Phêrô cũng là bài học cho chúng ta ngày nay. Nếu không tỉnh thức và cầu nguyện, chúng ta dễ dàng vấp ngã trên đường đời.
Tỉnh thức không phải là thời gian chờ đợi trong sự trống rỗng và vô nghĩa. Tỉnh thức chỉ đem lại ích lợi khi đi kèm với cầu nguyện, như lời Chúa kêu gọi: “Hãy tỉnh thức và cầu nguyện.” Như thế, trong suốt “mùa vọng” đời người tín hữu, cầu nguyện chính là những “bậc thang” đưa ta lên với Chúa. Vì cầu nguyện là hướng lòng lên với Chúa để gặp gỡ Chúa. Cầu nguyện còn là nhịp cầu bắc qua dòng sông khổ ải, đưa ta đến với Chúa. Tóm lại, sống mùa vọng là hòa mình vào bầu khí cầu nguyện, nghĩa là bước vào tương quan sống động và thân tình với Thiên Chúa.
Tỉnh thức với đời sống phục vụ khiêm tốn
Mùa Vọng cũng là thời gian chúng ta sống tâm tình của người gia nhân đợi chủ đi ăn cưới về (Lc 12, 35 – 40). Người gia nhân ấy luôn thắt lưng và cầm đèn cháy sáng trong tay. Đó chính là tư thế của người luôn sẵn sàng phục vụ trong khiêm tốn. Qua đời sống phục vụ, chúng ta còn gặp gỡ Chúađang hiện diện nơi những người mà ta phục vụ. Vì khi ta yêu mến và phục vụ người anh em bé mọn là ta yêu mến và phục vụ chính Chúa (Mt 25, 31 – 46).
Mùa Vọng là thời gian chờ đợi Chúa đến. Nhưng đó không phải là thời gian nhàn rỗi, vô vị và nhàm chán. Nhưng đó là thời gian gieo vãi cực khổcủa bác nông phu, thời gian ươm tơ vất vả của con tằm, thời gian làm việc liên lỉ của người gia nhân. Tỉnh thức chỉ có ý nghĩa khi ta biết ta đang chờđợi ai và chờ đợi gì, để sẵn sàng lấp đầy khoảng trống chờ đợi bằng những việc làm tốt lành. Tỉnh thức không phải là nghỉ ngơi, nhưng là hoạt động và hoạt động không ngừng.
Bài đọc I, trích sách tiên tri Isaia dạy ta cách tỉnh thức để chờ đợi Chúa: Hãy trở thành miếng đất sét trong tay người thợ gốm là Thiên Chúa. Miếngđất sét chịu lệ thuộc trong tay người thợ gốm, sẽ trở thành vật dụng hữu ích, thậm chí trở thành một kiệt tác nữa. Chúng ta cũng hãy trở nên ngoan ngùy trong tay Chúa, để Người uốn nắn ta dưới ngọn lửa nung đốt của Chúa Thánh Thần.
Trong bài đọc II, trích thư thứ I gửi tín hữu Côrintô, thánh Phaolô nhắc nhởngười tín hữu chân tình và thực tế hơn: hãy sống xứng đáng với ân sủng Thiên Chúa ban, để khi Chúa lại đến, họ không có gì phải bị khiển trách.
Những biến cố bi thảm xảy ra trên thế giới thường gắn liền với hai chữ “bất ngờ”:
· Ngày 7/12/1941, quân đội Nhật Bản đã bất ngờ tấn công Trân Châu Cảng, căn cứ hạm đội Thái Bình Dương của Hải Quân Mỹ, khiến nước Hoa Kỳ gánh chịu tổn thất và nhục nhã lớn lao chưa từng thấy.
· Ngày 15/8/1945, nước Hoa Kỳ giáng đòn thù xuống nước Nhật. Hai trái bom nguyên tử bất ngờ thả xuống hai thành phố Hirôshima và Nagasaki đ san bằng tất cả. Nước Nhật ngơ ngác và bàng hoàng, sau đó, đã đầu hàng Đồng Minh vô điều kiện.
· Ngày 11/9/2001, tòa tháp đôi của Trung Tâm Thương Mại Thế Giới ở New York, nước Hoa Kỳ bất ngờ sụp đổ vì khủng bố, khiến 3000 người thiệt mạng. Cả thế giới rúng động!
· Ngày 26/12/2004, sóng thần và động đất đã bất ngờ xảy ra tại vùng Nam Á, cướp đi sinh mạng của gần 300 ngàn người. Mọi người kinh hoàng!
Hai chữ “bất ngờ” luôn gắn liền với cuộc sống con người. Hôm nay, Chúa nhắc nhở chúng ta: “Các con hãy sẵn sàng, vì vào lúc các con không ngờ, Con Người sẽ đến.” Trong mùa vọng cũng như trong suốt cuộc đời, ta hãy luôn tỉnh thức và cầu nguyện, để chờ đợi Chúa đến. Mãi mãi, Ngài là hy vọng và là niềm vui cho mỗi người chúng ta và cho thế giới hôm nay.