Hiển thị các bài đăng có nhãn Toa Thanh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Toa Thanh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 6 tháng 10, 2014

Tòa Thánh dưới triều đại Thánh GH Gioan Phaolo 2 cấm người ly dị tái hôn Rước Lễ

TÒA THÁNH VATICAN DƯỚI TRIỀU ĐẠI THÁNH GIÁO HOÀNG JOHN PAUL II KHẲNG ĐỊNH CẤM NGƯỜI LY DỊ TÁI HÔN RƯỚC LỄ
Hội Ðồng Tòa Thánh Vatican dưới triều Thánh Giáo Hoàng John Paul II đã giải thích rõ ràng qua các Văn Bản Luật tuyên ngôn chính thức số 915 và đã tái khẳng định việc cấm không được phép rước lễ đối với các tín hữu đã Ly dị Tái hôn và các tín hữu Công giáo chỉ kết hôn theo Nghi thức Dân sự. Khoản giáo luât số 915 qui định: " Không được cho rước lễ những người bị vạ tuyệt thông và cấm chế sau khi hình phạt đã tuyên kết hay tuyên bố, và những người cố chấp trong một Tội Nặng công khai."
" VÌ VẬY, AI ĂN BÁNH VÀ UỐNG CHÉN CỦA CHÚA MỘT CÁCH BẤT XỨNG, THÌ TRỞ THÀNH TÙ NHÂN CỦA MÌNH VÀ MÁU CHÚA "
Hội đồng Tòa Thánh cũng nhắc đến Giáo huấn thống nhất từ trước đến nay về vấn đề những người ly dị tái hôn không được rước lễ. Giáo huấn đó dựa trên chính lời Thánh Phaolô: " Vì vậy, ai ăn bánh và uống chén của Chúa một cách bất xứng, thì trở thành tù nhân của Mình và Máu Chúa. Do đó, mỗi người hãy xét mình khi ăn bánh và uống chén này; vì AI ĂN VÀ UỐNG MÀ KHÔNG NHÌN NHẬN MÌNH CHÚA, TỨC LÀ ĂN VÀ UỐNG ÁN PHẠT CHÍNH MÌNH ", 1 Corinto, đoạn 11, câu 27 đến 29. Câu Kinh Thánh này liên hệ trước tiên tới tín hữu và lương tâm của họ, và đó là điều được trình bày trong khoản giáo luật số 916 tiếp đó: " Ai ý thức mình phạm Tội Nặng và Chưa Xưng Tội trước thì không được làm lễ và không được rước lễ..."
► Rước Mình Chúa Kitô mặc dù mọi người biết đương sự là bất xứng, thì gây thiệt hại khách quan cho tình hiệp thông của Giáo hội; đó là thái độ gây thiệt hại cho quyền của Giáo hội và tất cả các tín hữu được sống phù hợp với những đòi hỏi của tình hiệp thông ấy. Trong trường hợp cho tín hữu ly dị tái hôn được rước lễ, hành động gương mù ấy có liên hệ đồng thời tới phép Thánh Thể và Sự Bất Khả Phân Ly của hôn phối.
Hội Ðồng Tòa Thánh khẳng định: " Xét về bản chất của qui luật nói trên phát xuất từ luật Chúa, nên không một quyền bính Giáo hội nào, trong bất kỳ trường hợp nào, có thể chuẩn chước cho thừa tác viên trao ban Mình Thánh Chúa khỏi nghĩa vụ không được trao Mình Thánh Chúa cho người bất xứng, và không được ban hành những chỉ thị trái ngược lại ".
► Trong những năm gần đây, một số tác giả đưa ra nhiều lý lẽ để quả quyết rằng khoản Giáo Luật này không được áp dụng cho các tín hữu ly dị tái hôn. Chẳng hạn họ nói rằng khoản giáo luật này nói về " Tội Trọng", và để có Tội Trọng thì phải có tất cả những điều kiện, kể cả những điều kiện chủ quan. Thế mà thừa tác viên cho rước lễ không thể đưa ra phán quyết từ bên ngoài để quả quyết có sự hiện diện của tội trọng nơi một tín hữu. Ngoài ra, để có thể nói là thái độ "cố chấp" ở lỳ trong Tội Trọng, thì cần phải nhận thấy nơi tín hữu ấy một thái độ thách thức, sau khi được vị Mục Tử cảnh giác hợp pháp. TUY NHIÊN, HỘI ĐỒNG TÒA THÁNH GIẢI THÍCH CÁC VĂN BẢN LUẬT ĐÃ BÁC BỎ CÁC LÝ LẼ TRÊN.
► Trong cuộc phỏng vấn dành cho phái viên hãng tin Công giáo Apic của Thụy Sĩ, Ðức Tổng Giám Mục Julian Herranz, Chủ tịch Hội Ðồng Tòa Thánh giải thích các Văn Bản Luật, nói rằng:
" Sở dĩ chúng tôi đã tái khẳng định về mặt pháp lý rằng những người ly dị tái hôn không thể rước lễ là vì có rất nhiều hỗn độn về vấn đề này. Vai trò Hội đồng chúng tôi là giải thích nội dung bộ giáo luật, biểu lộ luật chung của Giáo hội. Khoản số 915 của bộ giáo luật đã bị một số người giải thích sai. "Vì thế, công việc của chúng tôi là tái xác định ý nghĩa của điều khoản đó, và chúng tôi làm điều đó về phương diện pháp lý, theo thẩm quyền của chúng tôi".
Theo Ðức Tổng Giám Mục Julian Herranz, một trong những sai lầm về việc giải thích thường thấy nhất về khoản giáo luật số 915 là nghĩ rằng những người ly dị tái hôn không bị vạ tuyệt thông. " Trong vấn đề này có một sự hỗn độn rất lớn. Cần phải phân biệt những người ở ngoài Giáo hội, vì với tư cách là người bị vạ tuyệt thông, và những người như các cặp ly dị tái hôn, vẫn là những người con trọn vẹn của Giáo hội, và họ được mời gọi tham dự thánh lễ, cho dù không rước lễ, và tích cực tham gia vào các hoạt động của giáo xứ ". Theo Ðức Tổng Giám Mục Chủ Tịch Hội Ðồng Tòa Thánh giải thích các Văn Bản Luật, có hai lý do khiến cho những người ly dị tái hôn không thể rước lễ:
* LÝ DO THỨ NHẤT: Là mối quan tâm bảo tồn bí tích Thánh Thể. Rước lễ tức là rước chính Chúa Kitô. Vì thế, ta không thể rước lễ nếu ta ở trong tình trạng có Tội Trọng: TỘI TRỌNG VÌ LY DỊ VÀ TÁI HÔN HAY THỨ TỘI TRỌNG NÀO KHÁC.
* LÝ DO THỨ 2: Là mong ước của Giáo hội bảo tồn đặc tính Bất Khả Phân Ly của hôn nhân Kitô giáo... Có một sự khác biệt lớn lao giữa tình yêu như được quan niệm trong hôn nhân Kitô giáo, và tình yêu được quan niệm ở bên ngoài. Hôn nhân Kitô giáo là một bí tích và là điều rất trọng đại. Hôn nhân dựa trên đặc tính một vợ một chồng và chung thủy với nhau mãi mãi. Dĩ nhiên, điều này đòi phải chiến đấu, vì cần phải tha thứ cho người bạn đường của mình. Giáo hội phải nhắc lại rằng có cuộc chiến đấu đó, nếu không hôn nhân sẽ chỉ là một điều không tưởng. Thực vậy, quan niệm rằng mình phải rời bỏ người vợ hoặc chồng của mình vừa khi khám phá những khuyết điểm mới nơi họ, tức là có một não trạng hướng về ly dị.
► ► Ðức Tổng Giám Mục Herranz nhấn mạnh rằng " Không phải Giáo hội không ưa chuộng lòng từ bi. Giáo hội theo gương của Chúa Kitô tha thứ cho người đàn bà ngoại tình trong Phúc Âm, vì Chúa nói: " Hãy đi và đừng phạm tội nữa" ". Chúa Kitô không biện minh cho tội ngoại tình, mặc dù Ngài tha thứ cho người phụ nữ ấy. Ngày nay Giáo hội tái khẳng định cùng một điều như vậy. Ðiều này có vẻ khó hiểu vì ý tưởng ngày nay là một số đông người nghĩ rằng chân lý ấy không còn giá trị nữa, và cũng không còn hiện hữu. Nhưng một luật do Thiên Chúa truyền không thể thay đổi được.
(Source: Trích dẫn từ Nguyệt San Trái Tim Ðức Mẹ số 272, tháng 8 năm 2000)

Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2014

Vì sao trong quá khứ Tòa Thánh lại ở Avignon, Nước Pháp?

Hỏi : 1- Xin cha cho biết vì sao trong quá khứ Tòa Thánh lại ở Avignon, Nước Pháp? 2- Cuộc ly giáo Tây Phương xảy ra trong Giáo Hội vì nguyên do nào ?
Trả lời :

1-  Trong lịch sử Giáo Hội, đây là thời kỳ duy nhất Tòa Thánh La Mã phải “di cư”  sang Pháp,
 đóng tại thành phốAvignon  trong   một thời gian khá lâu dài là 68 năm, kể  từ năm 1309  đến năm 1377 . Các sử gia đã gọi thời kỳ này  là “ cuộc lưu đầy Babilone của Ngôi vị Giáo Hoàng (The  Babilonian captivity  of  the papacy) .

Nguyên nhân của “ cuộc lưu đầy” này có thể được  tóm tắt như sau :
Thời kỳ  cuối thế kỷ cuối 12 và trong  thế kỷ 13 , các phe phái chính trị và tôn giáo ở Ý và Pháp muốn tranh dành ảnh hưởng đối với Giáo Hội Công Giáo La Mã,  nên đã là nguyên nhân chính  khiến   Ngai Tòa  Phêrô  bị  di chuyển từ Rôma sang Avignon, Pháp,  từ năm 1309  dưới triều Đức Giáo Hoàng Clement V  ( người Pháp ) ( 1305- 1316). 
Ngài  được Hồng Y đoàn bầu lên năm 1309  với hy vọng làm dịu bớt căng thẳng giữa các phe người Pháp và Ý đang muốn dành ảnh hưởng đối với Giáo Hôi sau những năm sóng  gió  dưới triều Đức Giáo Hoàng Boniface VIII ( 1294- 1303).

Vì là người Pháp, nên Đức Clement V  đã mang Tòa Thánh từ Rome  về Avignon, một thành phố phía nam nước Pháp, năm 1309  để tránh  phải đương đầu với gia đình Colonna, đầy quyền lực  ở Ý , đang muốn nắm quyền cai trị về mọi phương diện  chính trị, xã hội và tôn giáo ở Rôma thời đó. Ngài được Hồng Y đoàn bầu lên ngôi Giáo Hoàng năm 1309 như một nhượng bộ nhằm hòa giải  giữa hai phe người Ý và Pháp đang có ảnh hưởng lớn trong Giáo Hội Công Giáo Tây phương lúc bấy giờ, nhưng đã không đạt được mục đích mong muốn .Vì thế,  Đức Giáo Hoàng Clement V đã  mang Tòa Thánh về Avignon để tránh  áp lực của các  thế lực người Ý  đang muốn dành quyền chi phối Giáo Hội trong gian đoạn khó khăn đó.

Tuy nhiên, khi cư trú trên đất Pháp, thì  7  Giáo Hoàng  kế tiếp nhau lên ngôi ở đây  cũng không tránh được  bị  chi phối và ảnh hưởng   cúa các  nhà vua trị vì Nước Pháp trong  suốt thời kỳ đó. Dầu vậy, truyền thống Tông Đồ ( Apostolic succession) vẫn được  tôn trọng  trong việc chọn Giáo Hoàng  cũng như   sứ vụ  tông đồ  vẫn được tiếp tục theo truyền thống  trong việc cai quản Giáo Hội, mặc dù có bị thế quyền Pháp  chi phối  phần nào do việc  Giáo Hội nằm trên  lãnh thổ của Nước Pháp  trong suốt  68 năm, với 7 Giáo Hoàng  được bầu lên cách hợp pháp  và có tên  sau đây :
1-    Clement  V ( 1305-1316)
2-    Joan XXII ( 1316-1334)
3-    Benedict XII ( 1334-1342)
4-    Clement VI    ( 1342-1352
5-    Innocent  VI   ( 1352-1362)
6-    Urban  V         ( 1362-1370)
7-    Gregory XI     ( 1370- 1378)

Đức Gregory XI  là Giáo Hoàng cuối cùng  tại Avigon, đã quyết định mang Tòa Thánh trở lại Rôma năm 1377, do công khởi thủy của Đức Giáo Hoàng Urban V ( 1362- 13700)  và đặc biệt   thể theo lời khẩn khoản  nài van của nữ tu bí nhiệm Dòng ĐaMinh ( Mystic Dominican Sister) mà sau này  đã trở thành Thánh Nữ Catherine  thành  Sienna. 

Nhưng  dù Tòa Thánh được  mang trở lại Rôma  với Đức Giáo Hoàng Gregory XI ,  Giáo Hội vẫn chưa  an vị được ở Rôma, mà còn  xảy   ra cuộc ly giáo Tây phương  ( Western Schism)  giữa những  người cùng hiệp thông với  Giáo Hội Công Giáo La Mã về phía Tây phương     lý do  sau đây:

GregoryXI.jpg
Đức Giáo Hoàng Gregory XI trở về Roma năm 1376.
 
2- Ly Giáo Tây Phương (Western Schism) 
 Từ ngữ ly  giáo ( schism)  xuất phát từ  nguyên ngữ  Hy lạp “ schisma” có nghĩa là xé  rách  ra ( tear).Do đó,  từ  ngữ  này được dùng để chỉ một tình trạng hay sự kiện rạn nứt trong sự hiệp nhất của Giáo Hội ( Unity in the Church) .Nhưng  khác với  tà giáo hay lạc giáo ( heresy) và  bội giáo ( Apostacy) , ly giáo ( schism)không nhằm chối bỏ một  chân lý nào của Kitô Giáo, hay đặt lại vấn đề  về một tín lý nào,( dogma)  mà chỉ  là gương xấu  đưa đến hậu quả làm mất  sự hiệp thông ( communion) và hiệp nhất ( unity ) trong Giáo Hội do một vài  phe nhóm chủ xướng  mà thôi.

Cụ thể,  quyết định mang Tòa Thánh trở lại  Rôma của Đức Giáo Hoàng Gregory XI  đã bị các Hồng Y và thế quyền  Pháp chống đối, nên sau khi  Đức Gregory XI  qua đời ngày  27 tháng 3 năm 1378, Đức Urban VI  được  bầu lên kế vị ở Rôma , thì  các Hồng Y người Pháp ở Avignon lại bầu  một ngụy Giáo Hoàng (antipope) lên ngôi và   lấy danh hiệu là Clement  VII để  tranh ngôi Giáo Hoàng với  Đức Urban VI ở Rôma . Và đây là nguyên nhân gây ra  cuộc ly giáo Tây Phương trong Giáo Hội, kéo dài từ năm 1378 cho đến năm  1417 với hai Giáo Hoàng tại chức , một ở Avignon và một ở Roma; và sau này có thêm một Giáo Hoàng nữa do Công Đồng Pisa bầu lên, như sẽ nói dưới đây. 

Cuộc ly giáo trên   đã xẩy ra vì có hai phe tranh giành ngôi vị Giáo Hoàng trong thời gian sóng gió đó. Trước hết phe các nước nói tiếng Latinh và Pháp ủng hộ  Giáo Hoàng Clement VII ở Avignon , đối đầu với phe người Đức và Anh ủng hộ Giáo Hoàng Urban VI ở Rome..

Giáo Hoàng Clement VII mất năm 1394 và người kế vị được bầu lên thay là Benedict XIII, tiếp tục cai trị ở Avignon. Ở bên kia, Giáo Hoàng  Urban VI  cũng mất  năm 1397, và người kế vị được bầu lên là Gregory XII, người Roman. Như vậy trong thời kỳ này  có hai giáo hoàng cùng tranh ngôi , một ở Pháp và một ở Rôma

 Để giải quyết tình trạng này, các Hồng y và nghị phụ đã họp Công đồng tại Písa ngày 29-3-1409 và bầu Giáo Hoàng mới lấy danh hiệu là Alexander V, nhưng ngài chưa kịp về Roma nhậm chức thì đã mất ở Bologna ngày 3-5-1410, và người kế vị được bầu  lên  ngày  17-5-1411  đã lấy danh hiệu là Gioan XXIII.  Nhưng tân Giáo Hoàng tỏ ra là người  không  có đủ tài đức và khả năng lãnh đạo Giáo Hội, lại được bầu lên nhờ áp lực và tham vọng cá nhân, nên bị coi là nguy giáo hoàng ( antipope), và buộc phải thoái vị.

Như vậy, Giáo Hội  một  lúc có tới ba Giáo Hoàng cùng tranh giành Ngôi Tòa Phê rô: Đó là Gioan XXIII  do Công Đồng Pisa bầu lên ngôi ngày 17-5-1411, trong lúc có hai Giáo Hoàng  nữa đang tại chức    Benedict XIII ở Avignon và Gregory XII ở Rome như đã nói ở trên.
Vì thế,  để  giải quyết tình trạng  bế tắc và gây tai tiếng trên đây , theo sáng kiến của Hoàng Đế Rôma là Sigismund of Luxembourg,   Công Đồng Constance  được triệu tập  ngày 1-11-1417  như một cố gắng cuối cùng để giải quyết  tình trạng ly giáo  do việc ba Giáo Hoàng  trên cùng tranh nhau quyền cai trị Giáo Hội. Kết quả, Công Đồng đã thuyết phục được  Giáo Hoàng  Gregory XII  từ chức, hạ bệ ngụy giáo Hoàng Gioan XXIII, và truất phế  vắng mặt  Giáo Hoàng Benedict XIII ở Avignon.( ông này đã bỏ chậy trốn khi biết không còn hy vọng  ở yên trên  ngôi vị Giáo Hoàng được nữa)

 Sau đó,  ngày 11-11-1417  Công Đồng Constance  đã bầu  được Giáo Hoàng mới là  Oddo Colonna , một nghị  phụ  tham dự Công Đồng, lên ngôi với danh hiệu Martin V  để chấm dứt cuộc ly giáo Tây Phương  kéo dài  từ năm 1378 đến năm 1417.

 Martin V  là một thường dân ( layman)  trí thức, đạo đức  nhưng   không có chức  chức linh mục và  giám mục. Nên sau khi được bầu lên,  ngài  đã được truyền chức linh mục và giám mục trước khi đăng quang Giáo Hoàng  với danh hiệu Marin V.

 Như thế , Công  Đồng Constance  đã đạt được thành quả lớn  : đó là chấm dứt cuộc ly giáo Tây phương kéo dài  từ năm 1378 đến 1417.  Cuộc ly giáo này xảy ra  chỉ vì các phe nhóm có thế lực ở Âu Châu, cụ thể là Pháp và Ý, đã  tranh dành ảnh hưởng   để dành địa vị  Giáo Hoàng của Giáo Hội  La Mã. Có thể nói tắt một điều : đây là hậu quả của thời kỳ thế quyền  và thần quyền lẫn lộn tranh giành  quyền cai trị  Giáo Hội  nên đã gây ra cuộc ly giáo đáng tiếc nói trên. 
Có một chi tiết đáng chú ý  trong  giai đoạn ly giáo này là sự kiện Giáo Hoàng Gioan XXIII , lên ngôi năm 1410,  bị coi là ngụy giáo hoàng ( antipope) vì không được bầu lên cách hợp pháp , lại thêm kém tài đức và nhân cách.Vì thế,  sau này, khi  Đức Hông Y Roncali được bầu Giáo Hoàng ngày 28 tháng 10 năm 1958, để  kế vị Đức Thánh Cha Piô XII  qua đời ngày 9-10-1958,  ngài đã lấy lại danh hiệu Gioan XXIII  để  cai trị Giáo Hội cho đến ngày qua đời. ( 3-6-1963)

Trên đây là  đại cương  nguyên nhân    diễn tiến cuộc  ly giáo Tây Phương, một vết thương trong thân thể của Giáo, mặc dù chỉ kéo dài trong 38 năm., trong khi một vết thương khác  lớn hơn    kéo  dài hơn nữa cho đến nay :   đó là cuộc ly giáo Đông Phương ( Eastern Schism)  xảy ra  giữa Giáo Hội Công Giáo Rôma và Giáo Hội Chính Thống Constantinople ( Hy Lạp) bắt đầu  từ năm 1054 cho đến nay.  Và chưa biết đến bao giờ mới  có thể  chấm dứt vĩnh viễn  để Giáo Hội của Chúa Kitô được hiệp thông và hiệp nhất trong cùng  một  sứ mệnh tuyên xưng đức tin Kitô Giáo và phúc âm hóa thế giới, để mang ơn cứu độ của Chúa Kitô đến với hết mọi người trên toàn thế giới, không phân biệt màu da, tiếng nói và văn hóa, cho đến ngày mãn thời gian.

Vấn đề này xin được nói trong một dịp khác.

Chúng ta tiếp tục cầu xin cho sự hợp nhất của Giáo Hội sớm được thực hiện qua cố lực  đại kết ( ecumenism) mà cả hai Giáo Hội Công Giáo La Mã  và Chính Thống Đông Phương đều  đã có thiện chí theo đuổi trong mấy thập niên qua.


Lm Phanxicô  Xaviê Ngô Tôn Huấn

Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2014

Thời Cuối Có Khác! Hồi tục cựu Sứ thần Tòa Thánh


Tác giả: 
 Trầm Thiên Thu

VATICAN CITY, 27-6-2014 (CNA/EWTN News) – Theo sau vụ kết án lạm dụng tình dục hồi năm 2013 liên quan cựu Sứ thần Tòa thánh (apostolic nuncio) tại Cộng hòa Dominica, Tòa Thánh đã kết án và cho hồi tục. Bản tường trình năm ngoái cho biết cựu Sứ Thần Tòa Thánh là TGM Josef Wesolowski (người Ba Lan) đã phải từ chức ngày 21-8-2013.


Nạn nhân là một cậu bé 13 tuổi. Em cho biết trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình rằng cựu tổng giám mục này đã gạ gẫm em và cho em tiền.

Tháng 9-2013, Tòa Thánh giao ông cho chính quyền địa phương, mặc dù họ không đòi như vậy vì không có hiệp ước trao trả giữa Tòa Thánh và chính phủ Dominica, và vì họ có quyền yêu cầu sự miễn trừ ngoại giao để bảo vệ cựu sứ thần. Tuyên bố ngày 27-6-2013 đã công khai hồi tục TGM Wesolowski, Tòa Thánh giả thích rằng còn 2 tháng để kháng án.

Tòa Thánh xác định rằng as cựu sứ thần này chờ sự thẩm định của Thánh bộ Giáo lý và Đức tin về việc kết tội này. Khi Thánh bộ Giáo lý và Đức tin thông qua, Tòa Thánh chắc chắn rằng mọi thủ tục sẽ được tiến hành đối với vụ án liên quan TGM Wesolowski.

Trong thư mục vụ hồi tháng 9-2013, có chữ ký của ĐHY Nicolás López Rodríguez của TGP Santo Domingo, kiêm chủ tịch Hội đồng Giám mục Dominica, các giám mục kêu gọi “thanh tẩy Giáo hội và loại bỏ những người thi hành chức vụ một cách bất xứng, không xứng đáng được gọi là linh mục”.

Thư mục vụ cho biết thêm rằng việc thanh luyện này nên thực hiện với “sự hợp tác của các linh mục đáng tin cậy, chiếm đa số, và thuộc về cộng đồng Giáo hội”.

Theo ĐHY López, vấn đề “then chốt” trong việc lạm dụng tình dục của giáo sĩ là “con số chưa xác định” (undetermined number) trong số các ứng sinh chuẩn bị tiến chức linh mục vì “không có ơn gọi khả tín” (authentic vocation) và “trong thời gian đào tạo có thể giả dối điều gì đó, nếu các vị có trách nhiệm đào tạo không cẩn trọng, họ có thể len lỏi vào hàng giáo sĩ, sau đó các giám mục phải trả giá”.

Với tư cách chủ tịch HĐGM Dominica, ĐHY López “xin tha thứ cho các nạn nhân của những kẻ bất nhân (heartless men) đã lạm dụng họ và gia đình họ”, và “xin tha thứ cho Giáo hội Công giáo, vì Giáo hội bị hoen ố vì sự lạm dụng xấu xa khó nói này”, đồng thời cũng “xin tha thứ cho đất nước Dominica vì đã chứng kiến cảnh bất hạnh này”.

ĐHY López tha thiết cầu xin chính quyền “hành động mainh bạch” khi điều tra, và cầu mong rằng “những người làm điều sai trái phải chịu trách nhiệm về hậu quả của việc mình làm”.

Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

ĐGH Francis: Muốn tạo nên một "Giáo Hội Thiên Chúa Thống Nhất" nghịch lại với GHCG Tông Truyền

Kính mời quý vị thử đọc bài huấn dụ của Đức Francis : "Kitô hữu là thành phần thuộc Giáo Hội là một thân mình và một dân tộc duy nhất".
Hôm - 25.06.2014.


Có phải là ngài đang chuẩn bị cho người Công Giáo và mọi người đi đến Một Tôn Giáo Mới, gom tất cả mọi tôn giáo (cả Công Giáo) làm một, cùng thờ Chúa, thờ Phật, thờ Ma Quỷ... Chung lẫn lộn với nhau, chứ không còn là thờ Duy Chỉ Một Thiên Chúa, Đấng Tạo Dựng Nên Trời Đất, Muôn Vật Hữu Hình và Vô Hình nữa?
Đặc biết câu: "Không thể yêu mến Thiên Chúa mà không thương yêu các anh em khác, không thể hiệp thông với Thiên Chúa mà không hiệp thông với Giáo Hội, và chúng ta không thể là các kitô hữu tốt, nếu không tìm theo Chúa Giêsu cùng với tất cả các anh chị em khác như một dân duy nhất và một than mình duy nhất".
Quý vị biết đấy! Chúa dậy ta yêu thương mọi người không trừ một ai, yêu cả kẻ thù cơ mà! Nhưng yêu thương họ không có nghĩa là thờ lạy bụt thần, thờ lạy ma quỷ như họ. 
Không! Ngàn lần không! Chúng ta yêu thương họ vì họ cũng là con Chúa tạo dựng nên họ, vì họ cũng là giá máu của Chúa Giêsu, và là anh chị em con cùng một Cha Trên Trời với ta. 
Chúng ta yêu thương họ là mong cho họ được rỗi linh hồn, được thoát khỏi nanh vuốt kìm kẹp của ma quỷ, được sớm nhận ra và mau mắn trở về với Thiên Chúa của Giáo Hội Công Giáo Duy nhất, Thánh thiện và Tông truyền. Thấy anh chị em mình lạc lối, sắp sửa sa hố rơi xuống vực thẳm diệt vong mà không lên tiếng báo động, không ra tay cứu vớt thì ta là người thương hay ghét anh chị em ta? Nếu anh chị em ta đang mang trong người căn bệnh ung thư hiểm nghèo mà ta cứ im thin thít,không nói năng, không báo động,không tìm cách chạy chữa cho anh chị em mình, thì ta đang cứu hay là đang giết anh chị em mình một cách tinh vi đấy? 
Nhất là, không những không cứu anh chị em, mà chính mình cũng đi theo a dua với họ, cùng với họ để vái lạy đủ thứ tà thần, đủ thứ ngẫu tượng... như họ thì đúng là không có cái ngu nào bằng, phải không thưa quý vị?